Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Khi Độc Tài Nói Chuyện Dân Chủ


Thời đại văn minh ngày nay, ai cũng hiểu rằng chế độ Độc Tài và chế độ Dân chủ là hai thể chế chính trị đối lập nhau. Có Độc Tài thì không thể có Dân Chủ, và ngược lại. Chế độ Độc tài là kẻ thù của thế giới tự do tiến bộ, kẻ thù của nhân dân. Trong một đất nước mà tồn tại chế độ Độc tài thì không thể có tự do, dân chủ và nhân quyền. Vì vậy mà đó là một chế độ chính trị tàn ác, mị dân và xấu xa, đi ngược lại với tiến trình dân chủ tiến bộ của nhân loại. Ấy vậy mà kẻ ác thì không bao giờ tự nhận là mình xấu, là sai mà chúng cũng tự vỗ ngực mình là đại diện cho lực lượng dân chủ và tiến bộ. Từ đó mà xảy ra sự mâu thuẫn tuyệt đối giữa lời nói và việc làm, cũng như lý thuyết và thực tiễn của các nhà nước độc tài. Khiến cho người dân trong những đất nước đó phải sống trong một xã hội bi hài với bao bất công ngang trái.
Sống trong một chế độ độc tài thì phải gánh chịu nhiều bất công và khổ đau lắm rồi, đằng này người dân Việt Nam phải chịu đựng một sản phẩm còn quái thai và tàn tệ hơn nhiều, đó là chế độ độc tài toàn trị Cộng sản.


Nhà nước Cộng sản dạy cho các thế hệ sau thông qua sách giáo khoa về sự ra đời của họ rằng: “Đó là nhà nước dân chủ Công Nông đầu tiên ở Đông Nam Á”. Lạy chúa, phải đính chính lại cho chính xác là: “Đó là nhà nước Độc Tài Cộng sản đầu tiên ở Đông Nam Á”. Và rằng, họ cùng với các nước Xã hội chủ nghĩa anh em khác đại diện cho thế giới tự do, tiến bộ để đấu tranh chống lại các thế lực phản dân chủ trên toàn thế giới. Các nước Xã hội chủ nghĩa anh em tiến bộ của họ là ai vậy? Đó là Liên Xô với lãnh tụ Xtalin khát máu, hàng chục triệu mạng người đã chết bởi tay ông ta. Ấy là chưa kể những vụ thảm sát tập thể người Ba Lan, người Đức và nhiều nước khác để xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa tươi đẹp và nhân ái. Ấy vậy mà nhà thơ Tố Hữu của chế độ lại có câu thơ rằng: “Khi chào đời con gọi Xtalin...”; có nghĩa là tất cả trẻ em Việt Nam đều biết ơn Xtalin, khi cất tiếng khóc chào đời không gọi hai tiếng thiêng liêng là Cha, Mẹ mà đã gọi ngay Xtalin. Vậy là trẻ em Việt Nam mặc dù chưa biết Xtalin là ai nhưng đảng bắt phải coi hơn cha mẹ mình, sẵn sàng hy sinh tình mẫu tử ruột thịt cho bác Xtalin. Đó là đất nước Trung Quốc với những tội ác quỷ khốc thần sầu, kinh thiên động địa: Thảm sát Thiên An Môn, cách mạng Văn hóa, ngọn cờ hồng....khiến cho hàng triệu sinh mạng bị chết oan. Đó là đất nước Cămpuchia với chế độ Khơ me đỏ diệt chủng: Giết hại hơn 2 triệu đồng bào mình để xây dựng xã hội chủ nghĩa, trong khi dân số đất nước lúc đó chỉ khoảng 5 triệu người...vân vân và vân vân...thực là không kể xiết được. Vì rằng mới chỉ nghe qua thôi thì người yếu tim cũng có thể ngất xỉu rồi chứ đừng nói là chứng kiến thực địa, không hiểu quả tim của những con thú cộng sản to lớn và dã man đến cở nào?
Để lừa mị nhân dân, đồng thời hợp thức hóa cho sự tồn tại độc tài của mình, nhà nước Cộng sản Việt Nam trơ trẽn tuyên bố: Nhà nước của dân, do dân, vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân. Chưa hết, họ còn tự nhận mình là những người đầy tớ tận tụy và trung thành của nhân dân. Những tưởng người dân sẽ có tất cả khi nhà nước đưa ra khẩu hiệu như vậy, nhưng rồi ai cũng hiểu đó chỉ là những cái bánh vẽ mà nhà nước độc tài tạo ra. Vì rằng kẻ độc tài thường nói rất hay (vì chúng nắm độc quyền thông tin, tuyên truyền), mà toàn làm những điều ngược lại. Thực tế thì người dân làm gì có nhân quyền hay dân chủ gì. Họ chỉ có một cái quyền duy nhất, đó là quyền phục tùng và nô lệ chế độ độc tài. Nếu người dân có được tự do, dân chủ và nhân quyền thì chế độ độc tài làm sao còn lý do để tồn tại? Làm sao chúng có thể hô mưa gọi gió, để biến những kẻ là tội đồ của dân tộc trở thành anh hùng, vĩ đại?
Kẻ độc tài thường ngày kìm kẹp, giám sát và cướp đi các quyền tự do dân chủ của nhân dân mình lại hùng hồn tuyên bố về một đất nước: Dân giàu, nước mạnh - xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Cả một hệ thống chính trị đua nhau tham nhũng thì thử hỏi làm sao mà dân giàu nước mạnh được? Các quyền con người bị cướp mất thì làm sao có dân chủ? Một khi không có dân chủ thì bằng cách nào mà có được công bằng và văn minh? Chúng tôi muốn nhà nước Độc tài Cộng sản hãy trả lời những câu hỏi đó, muốn được nghe cao kiến của các vị.
Trước đây nhà nước cộng sản thực thi chính sách cải cách ruộng đất khiến cho hàng trăm ngàn người bị thiệt mạng một cách oan ức, nền tảng xã hội bị đảo lộn trầm trọng. Cách mạng văn hóa thì đập phá chùa chiền, tu sĩ phải ngồi tù, nhà nước rêu rao rằng đó là mê tín dị đoan và cần phải đả phá. Cớ sao ngày nay lại đi xây dựng chùa chiền và đào tạo nhà sư? Cớ sao kêu gọi khôi phục và xây dựng lại các di tích mà trước đây mình đã phá bỏ? Nhân dịp này các cán bộ ưu tú của đảng lại được dịp tham nhũng và bỏ túi tiền xây dựng chùa chiền và thánh thất. Thật là nhất cử lưỡng tiện, nói đúng cũng được mà sai cũng được. Thế nào dân cũng phải cúi đầu nghe, chớ có cãi mà phải ngồi tù và trở thành phản động. Mà cãi làm sao được, một khi Bác Hồ thì vĩ đại, mà đảng thì Quang Vinh rồi thì còn ai bằng nữa? Đã vĩ đại và quang vinh thì chỉ có đúng chứ sai làm sao được? Chỉ có dân đen chúng ta là khi nào cũng sai và ngu dốt thôi, còn đảng thì chỉ có vĩ đại và kiệt xuất trở lên. Mấy chục năm cầm quyền, đảng Cộng sản đã đưa đất nước trở thành một trong những nước nghèo nhất thế giới, người dân thì bị nhồi sọ để rồi trở thành những con lừa hình người. Những con người không biết phản kháng, không biết lý lẽ, chỉ biết cúi đầu tuân phục Đảng và Bác Hồ. Những thành tích kỳ dị đó khiến cho nhà nước Cộng sản trở thành tội đồ của dân tộc, đáng lý phải bị lật đổ và xử bắn tạnh ráo cái giống ngu dốt và phản phúc đó để trừ hại cho dân tộc. Nhưng đảng vẫn ngẩng cao đầu tuyên bố: Đảng đã lãnh đạo nhân dân đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác. Họ ngẩng cao đầu mà tuyên bố vì mấy chục triệu đồng bào của mình đang phải cúi đầu, còn ai dám ngẩng đầu mà phản đối nữa?
Mấy triệu người đã hy sinh để cho đảng Cộng sản nắm quyền, họ đã bị lợi dụng lòng yêu nước cho những kẻ là tay sai của Quốc tế Cộng sản. Để rồi thay vì có được tự do dân chủ thì lại phải sống dưới một chế độ độc tài toàn trị hà khắc. Những kẻ đã lợi dụng xương máu của đồng bào mình nay quay trở lại thiết lập một bộ máy cai trị còn tàn bạo và thâm độc hơn bọn đế quốc trước đây. Bộ mặt phản phúc của đảng Cộng sản đã bị phơi bày rõ ràng trước ánh sáng. Người dân chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong và nói với nhau: “Đúng là ngoại xâm không bằng nội xâm”. Một nhà nước tuyên bố là của dân, do dân, vì dân nay trở thành kẻ thù không đội trời chung của nhân dân. Thật là một tấn thảm kịch cho đất nước Việt Nam. Người dân đang tự hỏi nhau làm cách nào để đánh đuổi được kẻ Nội Xâm độc ác và phản phúc này.                                                          
(03/02/2012)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét