Thứ sáu, ngày 25 tháng năm năm 2012

Miền nam - 36 năm dưới chế độ cộng sản Việt Nam

MIỀN NAM - 36 NĂM DƯỚI CHẾ ĐỘ CSVN....một bọn buôn dân bán nước,ác với dân,hèn trước kẻ thù


 HIỆN TƯỢNG NGƯỜI BẮC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA CHIẾM HỮU TOÀN BỘ PHỐ XÁ THƯƠNG MẠI QUAN TRỌNG Ở SAIGÒN - KHỐNG CHẾ MỌI LÃNH VỰC TRỌNG YẾU Ở MIỀN NAM.
          Cho dù núp dưới cái hào quang chiến thắng “đánh Tây, đuổi Mỹ” - cho dù che giấu, lấp liếm, giải thích thế nào chăng nữa - thì dân miền Nam (gồm cả Nam lẫn Bắc theo chế độ Tự Do) vẫn thấy một sự thật. Sự thật đó là người Bắc XHCN tràn ngập, chiếm hữu toàn bộ phố xá thương mại trọng yếu của Sàigòn. Làm sao nói khác được khi đi một vòng quanh Sàigòn. và các khu phố sầm uất nhứt, vào những hiệu buôn lớn để mua hàng hay hỏi han chuyện trò thì thấy toàn là người Bắc Cộng sản - từ cô bán hàng đến bà chủ ngồi phía trong - cũng toàn là người của xã hội chủ nghĩa miền Bắc. Các tiệm buôn lớn trước 75- như các tiệm vàng Nguyễn thế Tài, Nguyễn thế Năng, Pharmacie Trang Hai, tiệm Émile Bodin của bầu Yên, nhà hàng Bồng Lai, Thanh Thế, Nguyễn văn Đắc, Phạm thị Trước. Hiện nay, một số đã đổi bảng hiệu hoặc xây cât lại. nhưng đều do người miền Bắc XHCN làm chủ. Các cơ sở khác như nhà hàng ăn lớn, tiệm phở, công ty thương nghiệp, dịch vụ lớn, những tiệm buôn bán dồ nhập cảng v. v. cũng đều do người Bắc XHCN chiếm giữ. Tuy không có con số thống kê chính xác nhưng tự mình đi đếm hàng trăm tiệm buôn sang trọng quanh các khu phố lớn ở Sàigòn thì khám phá ra được chủ nhân là người Bắc XHCN (Tất nhiên là vợ con, thân nhân cán bộ lớn). Những gái Bắc XHCN bán hàng là con cháu của chủ nhân người Bắc CS (do các cô tự nói ra). Các cô chiêu đãi viên trên phi cơ VNHK đều là người Bắc thân nhân hay con cháu cán bộ - dĩ nhiên - vẻ mặt lạnh lùng, hách dịch với người Việt Nam và khúm núm lịch sự với khách ngoại quốc. Cán bộ, công nhân viên trọng yếu - cũng đều là người Bắc - trừ một số cán bộ gốc miền Nam tập kết - theo đoàn quân viễn chinh vào đánh chiếm miền Nam - thì cũng kể họ là người XHCN miền Bắc.

Vợ, Người Tình và Hồng Nhan Tri Kỷ

Thế nào là Vợ ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.

Thế nào là Người Tình ? Người Tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ Vợ phát hiện.

Thế nào là Hồng Nhan Tri Kỷ ? Hồng Nhan Tri Kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với Vợ hay Người Tình.

Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tuỳ tiện cặp bồ với một người con gái khác ; Người Tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người Vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người Vợ ; Hồng Nhan Tri Kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.

Vợ sống cùng bạn từng ngày,
 Người Tình tiêu tiền cùng bạn,
Hồng Nhan Tri Kỷ nói chuyện cùng bạn.

Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới

image

Một cuốn phim tài liệu mới đây đưa ra tiết lộ về loại thuốc đáng sợ nhất thế giới, đó là loại thuốc mà bọn tội phạm thường dùng để xóa trí nhớ và làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân.

Tâm thư của trưởng ban tổ chức ngày Quân lực 19.06.2012

KÍNH GỞI CÁC HỘI ĐOÀN QUÂN ĐỘI MIỀN BẮC CALIFORNIA

   Kính thưa quý Niên Trưởng và quý Chiến Hữu,
 

   Những ngày này của 47 năm về trước, trong tình thế chính trị khủng hoảng do đảo chánh, chỉnh lý, kinh tế bất ổn vì sự phá hoại của cộng sản, xã hội rối loạn vì những cuộc xuống đường của các thế lực chính trị đen tối, giặc cộng ra sức đẩy mạnh dã tâm thôn tính miền nam Việt Nam. Trước tình hình đó, Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã anh dũng đứng lên nhận lãnh trách nhiệm lịch sử trước toàn dân.
   Ngày 19 tháng 6 năm 1965 đã trở thành một ngày đánh dấu sự kiện lịch sử này; và từ đó đến nay, mỗi năm cứ đến ngày 19 tháng 6, đồng bào lại nhớ đến công lao và gương hy sinh vô bờ bến của các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà trong công cuộc bảo vệ chính nghĩa tự do cho dân tộc Việt Nam.

Thứ năm, ngày 24 tháng năm năm 2012

Người Chiến Sĩ VNCH ngày cuối cùng của cuộc chiến

Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
Cờ còn nước đánh phải đành thua

Vào ngày cuối cùng của cuộc chiến, khi mà mọi giới đều hiểu rằng không còn gì có thể cứu vãn được nữa thì người chiến sĩ VNCH vẫn chiến đấu dũng cảm. Một vài tài liệu sau đây cho chúng ta khẳng định như thế :

1/ Tài liệu của Không Lực Hoa Kỳ – chương trình di tản “Frequent Wind” có viết rằng: Trong khi phi trường bị tấn công thì 2 chiếc Al (Skyraider chiến đấu có cánh quạt của Không lực VNCH) đã bay lượn trên không phận Saigon để truy lùng các vị trí pháo kích của địch. Một trong hai chiếc bị hỏa tiễn SA-7 bắn hạ.Trong khi đó, nhiều người đã không e sợ, đổ xô ra ngoài để nhìn một chiếc phi cơ “Rồng lửa” AC-119 đang nhào lộn và xả súng (đại liên 6 nồng Gatling) bắn một vị trí của bộ đội Bắc Việt ở ngay gần cuối hướng đông Tân Sơn Nhất. Vào khoảng 7 giờ sáng 29/4, chiếc phi cơ anh dũng của VNCH đã bị trúng hỏa tiễn SA-7 của địch và bốc cháy rồi đâm nhào xuống mặt đất.

Đôi Lời Giới Thiệu Hội Văn Hóa - Nghệ Thuật Văn Đàn Đồng Tâm và Câu Lạc Bộ Tình nghệ Sĩ Tại Melbourne

Nguyễn Quang Duy
 
Có bạn đọc góp ý chúng ta không “làm chính trị” lật đổ cộng sản để xây dựng một thể chế độc tài không cộng sản. Thế nhưng cộng đồng chúng ta là một cộng đồng tị nạn cộng sản bởi thế không ai có thể “phi chính trị” hóa các sinh họat cộng đồng. 
Điều này rất đúng. Sống trên những đất nước tự do, chúng ta có quyền hành xử các quyền chính trị mà chúng ta, hay cha mẹ, anh chị chúng ta, đã phải đổi mạng sống để có được.
Chúng ta có quyền sinh họat hay gia nhập các tổ chức chính trị.
Chúng ta có quyền biểu tình để biểu lộ chính kiến.
Chúng ta cũng có quyền thỉnh nguyện các dân biểu nghị sĩ Úc đòi nhà cầm quyền cộng sản phải trả lại các quyền chính trị cho đồng bào Quốc Nội. Hiện nay Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc Châu đang vận động chữ ký để Thỉnh Nguyện Quốc Hội Úc quan tâm đến tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Nếu bạn đọc chưa ký xin vào đường dẫn (http://www.gopetition.com/petitions/nhanquyentaivn/signatures.html)  (http://www.gopetition.com/petitions/nhanquyentaivn/sign.html) để xem và hành xử quyền hạn chính trị của mình.

Tiếng rao miệt vườn

Buổi trưa miệt vườn lặng im dưới nắng, con kiến vàng còn kiếm chỗ trốn mình dưới tán mận hồng đào, con nhện cũng phải buồn không thèm nhả tơ mà nằm ép bụng vào lưng lá cây mít. Ngõ vào thôn nào có xa xôi gì, tiếng còi xe thở dài còn nghe được. Văng vẳng có tiếng rao giọng kim :

-Ai ăn bánh ít hôn... ?

Gió se qua tán mận chờ đợi, tiếng rao gần hơn :

-Ai ăn bánh ít, bánh tét nhưn đậu, nhưn mỡ, nhưn chuối, nhưn dừa... hôn ?

Nó, đứa con gái nào đó vừa chớm tuổi dậy thì, có lẽ nhà nó cũng nghèo, chí ít cũng vào loại vừa đủ ăn, chứ giàu có thì ai mà đi bán bưng, bán đội ?!
Thảng dưới chân thời gian, kéo dài về những tháng mười, khi mùa nước nổi tràn bờ, có người ngẫu hứng làm thơ :

"Tháng mười nước nổi sân đằng trước

Em bước sang nhà lấm gót chân..."

Ý chí là vũ khí

Kính tặng những Chiến Sĩ QL VNCH vẫn đã và  đang âm thấm góp sức cho Đại Cuộc từ quốc nội.
 
Chúng đã ném Anh ngoài Quân Y Viện
Những Thương Binh ngày “tàn cuộc binh đao”
Đao, súng buông cho tội ác khởi đầu,
Thì Người Lính Tuyến Đầu mang tội chết.
 
Đời chưa hết nên Anh còn mỏi mệt
Mang vết thương lê lếch khắp nhà tù,
Trĩu tâm tư bên cạnh sự trả thù
Về quê cũ Anh trui rèn ý chí.
 
Người Chiến Sĩ bao nhiêu năm chưa nghỉ
Vẫn âm thầm chung thủy cùng Anh Em,
Vẫn xẻ chia cơn “Máu chảy ruột mềm”
Điều “quốc cấm” từ con người cộng sản.

Thứ sáu, ngày 18 tháng năm năm 2012

Quyển Ngoại Sử Viết Về Chiến Tranh Việt Nam

Lm Nguyen Huu Giai-Thu goi cong an (18-05-2012)(2b)Nhận được tin tôi bị Công an tới hăm dọa, linh mục Nguyễn Hữu Giải tức tốc đi một chặng đường 25km (theo đường chim bay từ giáo xứ An Bằng đến giáo xứ Phủ Cam), bỏ cả bữa ăn trưa, để đến hiệp thông với tôi tại nhà (tôi đang bị quản thúc tại gia). Dưới đây là bức thư linh mục Giải gởi đến công an tỉnh Thừa Thiên Huế và hình tôi đang nhìn Lm Giải viết thư.
Xin kính báo và xin Quý vị tiếp tục cầu nguyện cho chúng tôi. Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Lm Phê-rô Phan Văn Lợi, Huế.
 
  Linh Mục Phan Văn Lợi và Linh Mục Nguyễn Hữu Giải
 

Thứ năm, ngày 17 tháng năm năm 2012

Vị Thánh tổ của Ngành Chiến tranh Chính Trị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

NGUYỄN-TRÃI.
( 1380 – 1442)

Vị Thánh tổ của ngành Chiến tranh Chính Trị thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Nguyễn Trãi hiệu là Ức Trai , người gốc ở xã Nhị-Khê, huyện Thường- Phúc, tỉnh Hà-Đông.
Nguyễn Trãi là con trai cả của Nguyễn-ưng-Long và Trần-thị Thái và là cháu ngoại quan Tư đồ Trần-nguyên-Đán (Trần-nguyên-Đán là cháu bốn đời của Thái-sư Trần-quang-Khải, thuộc đời Trần).

Nguyễn-ưng-Long là con nhà dân dã, được Trần-nguyên-Đán mời làm gia sư, Trần-thị Thái là trưởng nữ của Quan Tư-đồ lại đem long yêu-thương người gia sư này. Trần-nguyên-Đán biết chuyện, cũng rộng lượng cho kết hợp nên duyên phu phụ. Nguyễn-Trãi được sinh ra ngay trong tư-dinh của Quan Tư-đồ, tại Thăng-Long thành (Thành Đông-Quan và là Hà-Nội ngày nay).

Nguyễn-ưng-Long thi đậu Thái Học Sinh đời nhà Trần, khi Trần-nguyên-Đán cáo lão hồi hưu về Côn-Sơn, Ưng Long theo đúng tôn chỉ của Nho-gia “Tấn vi quân, thoái vi sư” nên ông trở về Hà-đông dạy học. Lúc đó, Nguyễn-Trãi lên năm tuổi, theo mẹ cùng ông ngọai về cư-ngụ tại Côn-Sơn. Năm 1390 mẹ và ông ngọai mất, Nguyễn-Trãi lên mười tuổi và về ở với cha tại Nhị-Khê, Hà-Đông.