Hiển thị các bài đăng có nhãn Hướng tâm hồn lên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hướng tâm hồn lên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Nhột quá!

Cha mới lên ngôi giáo hoàng mấy ngày mà chúng con thấy nhột quá. Báo đài càng khen cha nhiều chừng nào, chúng con càng nhột chừng đó. Chúng con không thể nào bịt miệng được báo đài. Chúng vớ được đức tính lạ, chúng ra rả suốt và dù một người có đui điếc thế nào, cứ nghe, cứ đọc bài vở về cha thì họ không thể nào không so sánh chúng con. Này nhé:

Cha đi xe buýt, chúng con đi xe hơi xịn. Quận lỵ chúng con không có đường xá tốt để đi, chỉ cần đi xe hai bánh là được rồi, nhưng chúng con cũng thượng lên xe 4 bánh, lại còn thích mua xe Đức. Chưa mua được xe Đức lòng còn ấm ức. Khi xuống xe, lại có người chạy nhanh xuống mở cửa. Chúng con chẳng mắc cở gì cha ạ. Kệ, giáo dân cày bừa thì đó là việc của họ, chúng con lo việc trên trời!

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Người bạn và củ hành

http://www.lamsao.com/Resources/CommunityUpload/hoabtt/hoabtt2012114113151648_0.jpgMột lần học anh văn, tôi đọc được một câu rất hay là: Someone once said that getting to know a person over time is like peeling the layers of an onion_Hiểu về một người cũng giống như bóc từng lớp của một củ hành.

 Ban đầu nghe có vẻ tức cười nhưng tôi đã bị thuyết phục bởi cái triết lí của hành ấy. Một người bạn là cả một thế giới vô cùng bí mật, những nét tính cách, những câu chuyện riêng mà bạn khó có thể nào khám phá ra hết được. Giống như bạn bóc một củ hành, hết lớp này đến lớp khác mà vẫn không sao đến được cái tâm, cái cốt lõi của nó. Và hơn thế nữa, bạn sẽ phải cay mắt và chảy nước mắt trong quá trình khám phá người bạn đó...

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Thất Thập Cổ Lai Hy !

Ngô Phan Lưu
 
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem k câu danh ngôn nếu có, coi đấy như li dạy dỗ đầu ngày của các bc tiền bối! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !
Ví như, sáng thứ 2 tuần trước, ngủ dậy liền đến bóc tờ lịch, tờ mới có ghi câu danh ngôn của Turenne: “Tôi có ý kiến này muốn tặng bạn: Đó là, mỗi khi bạn muốn nói, bạn hãy làm thinh”.
 Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm. Quá hay đi chứ! L
i khuyên răn này rất xác đáng, đã đúc kết một kinh nghiệm quí báu trong cuộc sống đầy nhng chuyện khôn lường của lòng dạ con người! Và, ngày hôm đó tôi cẩn ngôn hơn! Tôi chỉ thực hành nửa câu nói ấy mà cũng thấy mình khá rồi! Còn thực hành nguyên câu dĩ nhiên là không nổi! Xin cảm ơn ông hay bà Turenne người nước nào tôi không rõ, đã cho tôi một chút của báu giắt lưng phòng thân trên đường đời gian truân! Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn của ngày kế tiếp… Ừ, cứ giữ bí mật để đó, vội gì!

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

Cô gái đẹp

Ca tụng cô gái đẹp có gương mặt kiều diễm, thân hình hấp dẫn v.v… Cái đẹp của sự ham muốn, chiếm đọat, xoay vần trong vòng sinh tử luân hồi, ngầm chứa khổ đau, sớm nở tối tàn không có chi đáng tán dương cả.

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Thất Thập Cổ Lai Hy

Ngô Phan Lưu
 
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem k câu danh ngôn nếu có, coi đấy như li dạy dỗ đầu ngày của các bc tiền bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !
Ví như, sáng thứ 2 tuần trước, ngủ dậy liền đến bóc tờ lịch, tờ mới có ghi câu danh ngôn của Turenne: “Tôi có ý kiến này muốn tặng bạn: Đó là, mỗi khi bạn muốn nói, bạn hãy làm thinh”.
 Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm. Quá hay đi chứ! L
i khuyên răn này rất xác đáng, đã đúc kết một kinh nghiệm quí báu trong cuộc sống đầy nhng chuyện khôn lường của lòng dạ con người! Và, ngày hôm đó tôi cẩn ngôn hơn! Tôi chỉ thực hành nửa câu nói ấy mà cũng thấy mình khá rồi! Còn thực hành nguyên câu dĩ nhiên là không nổi! Xin cảm ơn ông hay bà Turenne người nước nào tôi không rõ, đã cho tôi một chút của báu giắt lưng phòng thân trên đường đời gian truân! Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn của ngày kế tiếp… Ừ, cứ giữ bí mật để đó, vội gì!

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Sáu mươi sáu câu Phật học làm chấn động thiền ngữ thế giới

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho anh. Vì chính tâm anh không buông xuống nổi.

3. Anh hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Anh phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương anh, anh phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi anh vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi anh đau khổ, anh hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Đừng để mất lòng tin


TTC - Một người đàn ông bất ngờ lâm bạo bệnh, đột ngột từ bỏ thế gian, bỏ lại con lừa xám trên đường đi. Dân làng tập trung chôn cất người khách lạ, chôn theo tất cả của cải vàng bạc ông ta mang theo.
                                        

Dù trước khi mất, ông ta trăn trối tặng lại con lừa cho làng, nhưng cộng đồng quyết định không lấy bất cứ thứ gì không do mình làm ra. Đó là thói quen của dân làng, dù nghèo nhưng chẳng ai tham lam. Vì vậy, con lừa xám, họ thống nhất giao cho ông Hoja là trưởng giáo vừa là người đứng đầu làng, sẽ trực tiếp đem lên tỉnh nạp cho ngài tỉnh trưởng hay chánh án.


Những Lời Mẹ Dạy

Con yêu dấu của Mẹ ! ... Mẹ đã cho con sự sống,
nhưng mẹ không thể sống thay con.
Mẹ có thể dạy con nhiều điều,
nhưng mẹ không thể buộc con học hành.
Mẹ có thể nói nhiều lời khuyên hướng dẫn con,
nhưng không thể ở bên dẫn dắt con.
Mẹ có thể giải thích ý nghĩa của tự do đích thực,
nhưng không thể chọn lựa thay con.
Mẹ có thể dậy con làm lành lánh dữ,
nhưng không thể đưa ra quyết định thay con.
Mẹ có thể mua cho con quần áo đẹp
nhưng không thể ép con phải mặc chúng.
Mẹ có thể trao cho con tình thương,
nhưng không thể buộc con phải thương lại.
Mẹ có thể dạy con biết chia sẻ,
nhưng không thể làm cho con không ích kỷ.

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Một bài học rất hay

Vài năm trước, một thành viên Ban giám đốc khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn dầu lửa này.
Vào cái ngày đen tối khi mà tin tức khủng khiếp về sự thiệt hại trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên công ty và các thành viên Ban giám đốc đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì. Chỉ trừ có một người, đó chính là người đã đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford đã đến rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ Rockefeller.
Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn và đang cắm cúi viết lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng không muốn quấy rầy. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên:
- À, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin về tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?
Bedford đáp:
- Vâng, tôi đã biết. - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này.
Rockefeller nói:
- Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra tờ giấy này vài dòng.

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Nhà vua học làm vườn với Thiền Sư

Hải Trình sưu tầm & minh họa
http://calgarypubliclibrary.com/Media/Branches/Southwood-Blog/MH900183052.JPG
"Có một ông vua đến gặp một thiền sư để học làm vườn. Vị thiền sư dậy cho ông vua suốt ba năm ròng và nhà vua đã kiến tạo được một khu vườn lớn, tuyệt mỹ - hàng ngàn người làm vườn đã được thuê mướn để chăm sóc vườn ngự uyển của nhà vua - và bất cứ những gì vị thiền sư nói, nhà vua đều làm theo và thử nghiệm trong hoa viên. Sau ba năm, vườn ngự uyển của nhà vua đã toàn bích, và nhà vua thỉnh mời thiền sư đến tham quan. Nhà vua rất hồi hộp vì thiền sư rất nghiêm khắc. Nhà vua tự hỏi: "Không biết Sư Phụ có bằng lòng không? Và không biết Sư Phụ có gật gù công nhận là ta đã hiểu được ý của ngài không?"

Từ nỗi Sợ hãi, Hèn nhát và Nhẹ dạ

Von Angst, Feigheit und Leichtsinn

Der junge Napoleon zitterte während der heftigen Bombardierung von Toulon wie Espenlaub. Ein Soldat, der das sah, meinte zu seinen Kameraden: " Seht ihn euch an, der stirbt vor Angst!"

" Ja", sagte Napoleon. " Aber ich kämpfe noch. Wenn du ebenso Angst hättest wie ich, wärst du schon längst geflohen."

Der Meister sagt: 
" Angst ist kein Zeichen von Feigheit. Sie ermöglicht uns, Situation in unserem Leben tapfer und würdig zu meistern. Tapfer ist, wer Angst hat und dennoch voranschreitet, ohne sich einschüchtern zu lassen. Leichtsinnig dagegen ist, wer sich in gefährliche Situation begibt, ohne die Gefahr zu erkennen."

Từ nỗi Sợ hãi, Hèn nhát và Nhẹ dạ 

Napoleon thời trẻ đã run lên khi nhìn thấy làn bom ào ạt giống như những chiếc lá rơi thả xuống thành phố Toulou. Một  người lính nhìn thấy tướng lãnh mình, cười nhạo báng, nói với bạn đồng nghiệp của mình: " Nhìn kìa, ông ta sợ đến suýt chết!"

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Học cách để tha thứ

Biết tha thứ cho những người làm ta đau đớn sẽ mang lại một cảm giác yên bình mà ta không thể có được khi ôm riết lấy mối hận thù. Ngoài ra, tha thứ còn làm ta khoẻ mạnh hơn cả về thể chất lẫn tinh thần.

Một nghiên cứu tại Đại học Hope ở Michigan, Mỹ, đã cho thấy con người bị căng thẳng về tim mạch đáng kể khi họ hình dung kế hoạch trả thù những người làm đau mình. Nhưng sức ép sẽ giảm đi rất nhiều khi họ mường tượng đến cảnh tha thứ cho những người phạm lỗi. Các nhà khoa học tại Đại học Stanford cũng tìm thấy những ai biết thứ tha có các cơn giận dữ và triệu chứng stress ít hơn rất nhiều so với những người giữ mãi mối hận. Để vết thương mau lành, hãy làm theo những lời khuyên sau.

Nói Câu "Xin Lỗi" Có Dễ Không?

http://www.burg.com/wp-content/uploads/2012/07/im-sorry3.jpg"Cho mình xin lỗi" - thật là dễ dàng để viết câu này xuống giấy. Nhưng khi phải thốt ra với một ai đấy, ta thường cảm thấy "nghẹn nghẹn" trong cổ họng, như danh ca Elton John đã từng nói: "Xin lỗi dường như là từ khó nói nhất".
Xin lỗi là sự công nhận chúng ta đã làm một điều sai trái - dù đấy là một lời bình phẩm vô tình, một hành động nông nổi hay một cử chỉ không đẹp. Bằng lời xin lỗi, chúng ta muốn đưa ra thông điệp như sau: " Mình cảm thấy vô cùng ân hận và dày vò vì việc mình đã làm. Mong bạn hãy tha thứ cho mình!". Cũng chính vì điều này mà khi xin lỗi, chúng ta thường cảm thấy bản thân quá... "nhỏ nhoi", thấp bé", rằng xin lỗi là dấu hiệu của sự yếu đuối, của sự mất quyền lực và để cho nguời khác "nắm đầu".

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Sự thật


Chuyện kể rằng:
Chứng kiến trước cảnh đau thương vì sự gian trá, lường gạt giữa con người với nhau, một vị thần ẩn dạng dưới một nhà hiền triết, rao bán “sự thật”. “Mời mua sự thật, mời mua sự thật, mua một tặng hai. Mua sự thật sẽ được tặng tự do và hạnh phúc”. Nhà hiền triết rao to tiếng giữa phố phường, chợ búa.
                                           http://cheesegroup.com/Resource/Portal55/News/Bai%20Hoc%20Tu%20Cheese%20Group/Socrates-Peace.jpg
Một chính trị gia dừng lại và hỏi: “Làm thế nào để mua sự thật? Giá bao nhiêu?”.
Nhà hiền triết đáp: “Giá của sự thật là sự thật. Và ông sẽ được tặng thêm tự do và hạnh phúc”.

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Hạnh phúc vô hình

Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.
Một hôm, ông ta nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, đem tất cả những đồ vật quý giá, vàng bạc, châu báu cho vào một cái bao lớn rồi đi chu du. Ông ta quyết định chỉ cần ai có thể nói cho ông làm thế nào để hạnh phúc thì ông sẽ tặng cả bao của cải cho người đó.
Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị Đại sư, nếu như Đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được.
Cuối cùng cũng tìm gặp được vị Đại sư đang ngồi thiền, ông ta vui mừng khôn xiết nói với Đại sư: “Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài”.

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Chiếc cổng

GH67
Trong một vương quốc nọ, có một hoàng tử tài năng lập nhiều chiến công, chàng hết sức hãnh diện về mình và tự nghĩ rằng, với tài năng và vị trí của chàng, chàng sẽ lập gia đình với bất cứ ai mà chàng muốn.
Từ ấy trở đi, vua cha ra thông báo đến với mọi người trong vương quốc về ý định tìm công chúa của hoàng tử. Ngày từng ngày, nhiều cô giá xinh đẹp được tuyển chọn nhằm giới thiệu cho hoàng tử, nhưng xem chừng như hoàng tử vẫn chưa gặp được người mình mong ước. Cuối cùng, một quan cận thần cho hoàng tử biết, tại một khu rừng hoang vắng, có một cô gái rất xinh đẹp, cô có giọng hát ngọt ngào, dầu vậy cô không chấp nhận đến trình diện với hoàng tử. Cô cho biết, nếu hoàng tử thật lòng yêu cô, hoàng tử hãy đến tìm cô. 
Câu chuyện Chiếc Cổng cũng nhắc nhở chúng ta rằng, cách cư xử hằng ngày của chúng ta với nhau có thể sẽ làm cho “chiếc cổng” đóng lại hay mở ra.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Phần quan trọng nhất

Hạnh phúc không chỉ là nụ cười,
Mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin cậy.
                                                Khuyết danh.
Hồi nhỏ có lần mẹ hỏi tôi: “Con có biết phần nào của cơ thể con người là quan trọng nhất?”. Tôi ngước nhìn mẹ, mẹ đã một mình tần tảo nuôi nấng chị em tôi khi cha qua đời. Tôi chợt nghĩ đôi bàn tay là cần thiết nhất đối với con người, bởi mẹ đã làm tất cả mọi việc chỉ với đôi bàn tay ấy. Mẹ trầm ngâm:
_ Có thể con có lý nhưng đó chưa phải câu trả lời đúng nhất.
Trong một lần đi thăm trường khiếm thị, tôi cho rằng việc nhìn thấy được là điều quan trọng nhất, vì thế câu trả lời của tôi là đôi mắt. Mẹ nhìn tôi nói:
_ Vẫn chưa đúng con ạ.
Mãi đến một hôm, khi tôi cùng mẹ đi dự đám tang của một bác hàng xóm bị tai nạn. Những người con khóc ngất trước linh cửu người cha đã bất ngờ vĩnh viễn ra đi. Mọi người chung quanh xúc động cùng dìu đỡ và chia sẻ với những người con trong cơn đau mất mát.

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản

Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm của người khác.

Đức Đạt Lai Lạt Ma kể về một vị sư già, sau khi bị nhà nước CSTQ giam tù 20 năm, đã vượt biên trốn sang Ấn Độ. Đức Đạt Lai Lạt Ma hỏi vị sư già này, rằng trong 20 năm tù kia, nhà sư lo sợ điều gì nhất. Vị sư già trả lời, rằng trong 20 năm trong tù lúc nào cũng chỉ lo sợ có mỗi một điều: Chỉ sợ rằng mình mất đi Bồ Đề Tâm, chỉ sợ có khi nào khởi lên lòng oán giận các cai tù, chỉ sợ có khi nào lòng mình khởi lên căm thù... Chỉ sợ lòng mình không giữ được Từ Bi, nhẫn nhục