Tâm Thanh (Na-Uy)
Người
tỵ nạn ra đi không mang theo hành lý nào ngoài chút di sản tinh thần,
trong đó có ngôn ngữ. Trong gia đình, ta vẫn nói tiếng Việt, suy nghĩ
như người Việt, và vì lý do nọ lý do kia, vẫn tiếp xúc với tiếng Việt
nơi quê cũ. Người yêu tiếng Việt và để ý một chút các hiện tượng ngôn
ngữ, sẽ đau lòng thấy tiếng Việt nơi đất Việt xuống dốc thê thảm, thấy
10 người làm văn hóa tại Việt Nam tươi cười
giữa màu đỏ chói cách mạng dưới khẩu hiệu “bánh trưng.” Một lỗi chính tả
như thế
trước hằng trăm (hay ngàn?) con mắt mà không ai thấy, tố cáo sự ngu dốt,
nhưng ngu dốt không phải là một tội lỗi. Coi thường di sản tinh thần
dân tộc mới là tội lỗi. Ráng vận động cho Vịnh Hạ Long được liệt vào
hàng kỳ quan thế giới, trong khi bỏ bê tiếng mẹ đẻ, là phô trương cái
cành mà hủy lấp cái gốc của văn minh - tiếng nói. Họ cử cán bộ ra ngoại
quốc mở lớp Việt ngữ cho con em “Việt kiều,” trong khi cán bộ nói tiếng
Việt sai, ngọng, chứng tỏ họ không định bảo tồn tiếng Việt, mà chỉ để
đầu độc con nít.
|
|

