Bút Xuân Trần Đình Ngọc
Sau ngày 30-4-1975, đàn chim Việt không
còn cái may mắn “Việt điểu sào nam chi” được nữa nên đã tung cánh đến
bốn phương trời. Ở những nơi là quê hương thứ hai đó, đàn chim Việt đã
học hỏi được nhiều điều hay, lạ cũng như nhiều điều không hay. Ở đây,
chỉ xin nói về những cái hay. Cái dở - của mình và của người - xin sẽ
nói sau.
Một trong những cái hay ở Hoa Kỳ hay ở Pháp là những xứ
này đặt ra “Ngày Từ Phụ” và “Ngày Hiền Mẫu” (Father’s Day, Mother’s Day
hay Fête des Pères, Fête des Mères).
Chẳng phải do sáng kiến của
người Hoa Kỳ, người Pháp hay người các nước khác mà người Việt chúng ta
mới nhớ đến cha mẹ chúng ta. Tộc Việt vốn là giống dân hữu thần, trọng
lễ nghĩa, truyền thống của dân tộc. Khi tam giáo (Phật, Khổng, Lão) chưa
du nhập Việt Nam thì người Việt đã biết kính thờ tổ tiên, trọng kính
cha mẹ, thương yêu anh, chị, em và hầu như mọi gia đình đều lập bài vị
ông bà, cha mẹ để thờ cúng. Những ngày giỗ kị thì thắp nhang, dâng hoa
quả, cơm nước đặt trên bàn thờ để mong ông bà, cha mẹ (những người đã
khuất) về hưởng. Nhà nghèo nhất cũng có bát cơm trắng với quả trứng luộc
dâng lên với tất cả lòng thành. Tuy người đã khuất không hưởng được
nhưng lễ nghi ấy lại cần thiết để giáo hóa con trẻ để sau này chúng cũng
nhớ đến ông bà, cha mẹ như vậy.








Từ lâu nay, tiết canh đã được coi là một món ăn có nguy cơ cao về thiếu an toàn vệ sinh thực phẩm, nhưng việc một số cơ sở sử dụng cả… phân đạm bón rau làm chất phụ gia giúp tiết đông cứng, giữ màu đỏ tươi là điều mà ít người có thể tưởng tượng được.















