Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Gương chiến đấu can cường của ông Đạo Dừa Nguyễn Thành Nam

Pháp rất hạn chế trong thuong truờng quốc tế, nhung những thanh niên mạo hiểm vẫn tin tuởng ở sức lực và bàn tay tháo vát của mình để có thể kiếm đuợc cái ăn qua buổi, miễn không ngửa tay xin ăn.
Mà dù không kiếm sống đuợc, chết đói xứ lạ là cùng, còn hon sống nô lệ noi quê nhà vốn nổi tiếng vựa lúa Châu Á ! Tôi có một số bạn bắt mối đuợc với một bạn thủy thủ tàu buôn Pháp, bọn này đoi 50 đồng mới cho xuống tàu. Ba đứa đều là học sinh, còn trong cảnh com cha áo mẹ, làm sao có đến một số bạc to lớn nhu thế ? Bán cả đồ đạc, quyên góp khắp bạn bè mãi mới đuợc 40 đồng, định sẽ năn nỉ xin bớt, chắc bọn chúng cung chịu, nhung khi đem tiền ra bến, hỡi ôi, con tàu buôn hôm nọ đa nhổ neo, ra lòng sông Sài Gòn rồi ! Sở di tôi nói lên việc này là để cùng quý bạn hình dung lại thời điểm ấy của những công dân Việt Nam, nhu dòng sông Cửu Long đợt sóng này nối tiếp đợt sóng khác, đa ý thức đuợc những việc cần phải làm của nguời bị trị. Quyền yêu nuớc không phải ở một nguời, ở một đảng phái nào. Bây giờ, nguời ta tha hồ tô hồng, chuốt lục lịch sử đảng họ. Bẻ cong cả lịch sử. Phủ nhận công on của những nguời ngoài đảng ta! Các văn si Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghia tán tụng tận mây xanh về việc đi tìm đuờng cứu nuớc của "bác", làm nhu chỉ có "bác" của họ mới độc đáo đi nuớc ngoài.

Ở Sài Gòn, có một dinh thự to tát và tráng lệ của thực dân Pháp bỏ lại bến Nhà Rồng, đáng lẽ thuộc về nhân dân đang thiếu nhà ở, thì đảng lại làm thành ngôi nhà kỷ niệm noi xuất xứ đi ra nuớc ngoài của lãnh tụ. Để thờ những vật vớ vẩn ! Sao không thờ bao nhiêu bậc tiền hiền cách mạng truớc "bác" hoặc đồng thời với "bác", tài ba hon và sự hy sinh cống hiến nhiều hon ? Cổ nhân bảo : luận anh hùng, chớ luận vào thành công hay thất bại, phải luận vào sự tiên phong khởi đầu. Những nguời thắp sáng, những nhà khai hoang, trong lãnh vực thuong nuớc yêu nòi mới thực hiển hách. Cung nhu noi tuyến đầu, nguời lính truớc tiên nhận diện đuợc quân thù mà cảnh giác cho bạn đồng ngu, dù có bị bắn ngã chết, vẫn giữ công đầu ! Tổ quốc Việt Nam không quên on những nguời con ấy. Dầu hiện nay, họ bị bôi nhọ, hay xuyên tạc. Trong số đó có ông Đạo Dừa. Với một năm ở tù chung ở khám Cần
Tho, tôi mới thật sự biết ông. Khâm phục ông nhẫn nại, kiên quyết và bất khuất hon nguời. Truớc kia, tôi chỉ biết ông có chí huớng hon nguời. Ông tìm con đuờng tranh đấu riêng. Ông không theo phe này, lập hội kín nọ. Ông làm cách mạng quần chúng. Lấy số đông dân chúng làm hậu thuẫn. Ông pha màu tôn giáo vào chính trị, và ông đa khởi xuớng lên một mình. Một loại tôn giáo hòa đồng. Thực chất là lấy tình thuong bao la để khuyến dụ và cảm hóa mọi nguời. Ông đa gặt hái ít nhiều thành công. Lúc bấy giờ, tôi vẫn còn cho ông là một con nguời đáng tôn kính, song có phần lập dị. Nhân một dạo, tôi có dịp đi đo máy từ bến bắc Rạch Miễu sang tỉnh lỵ Bến Tre, khi con đo chạy ngang qua một cái cồn đất nọ, nguời đi đo cùng trầm trồ trỏ tay bảo :
ngồi.
- Ông Đạo Dừa ngồi trên đọt dừa đó, thấy không ? Ổng ngồi mấy năm nay rồi. Mặc nắng mua, trua tối ! Một bà lão già nói bằng giọng cung kính:
- Ai cung tuởng ổng chịu không nổi, mà chết rồi! Nhung nguời ta vẫn thấy ông ngồi tro tro đó. Mà ông phải nhà nghèo hèn gì, con nhà giàu sang, danh giá. Vậy mà ông lại đi tu. Nói là để độ đời ! Tôi hỏi lại: - Tây để cho ông làm nhu vậy sao? Ông ra vẻ chống đối nhu vậy, bỉ mặt cho nguời Pháp ở Đông Duong lắm.
- Mèn oi, họ bắt ổng giam vô tù mấy lần. Ổng tịnh khẩu, không thèm nói chuyện. Nhung viết giấy hỏi Tây là ổng có tội gì mà bị bắt ? Đụng chạm nhân quyền sao đó !
Tây cãi không lại lý của ổng, phải thả ổng ra. Ổng lại trèo lên cây dừa mà
Tây giận lắm, sai nguời đốn bỏ cây dừa của ổng. Mất cây dừa đó, ổng lại trèo lên cây dừa khác. Mèn oi, ai trông thấy ổng trèo dừa mà hổng thuong đứt ruột ! Tây lại sai nguời đốn dừa nữa, ổng lại ngồi trên cây khác. Đốn hết dừa cù lao này, thì ổng sang qua cù lao kia.
Bến Tre là xứ dừa mà
. Không lẽ Tây đốn hết dừa của tỉnh? Thằng Tây đanh chịu thua ổng luôn. - Rồi ổng ăn gì ? - Ổng chỉ uống nuớc dừa, có khi ăn thêm vài trái chuối để sống. Vậy nên nguời ta mới kêu ổng là ông Đạo Dừa. - Thời buổi lộn xộn, ổng ngồi hoài nhu vậy, không sợ nguy hiểm ? - Ổng hổng sợ. Mà dân cung thuong ổng, ngấm ngầm bảo vệ cho ổng. - Ổng tịnh khẩu hoài, không mở miệng nói chuyện? Không thuyết pháp sao? Vậy làm sao truyền đạo ?
- Ổng không nói. Chỉ viết ra trên giấy. Nói chuyện cung bằng giấy tờ. Vậy mà đệ tử đông lắm. Ở khắp noi, đâu cung có. Cả ở Lục tỉnh, ở miền Trung nữa. Vì đạo của ông tốt một cái là thờ kính ông bà, tôn trọng lễ nghia và ăn ở hòa mục với mọi nguời.
Tôi chăm chú nhìn lên ngọn dừa khi phà chạy ngang mé cồn. Trên ngọn một cây dừa cao, một hình bóng nguời nhỏ thó, mặc áo vải vàng, ngồi thu lu trên một giạt bằng cây to, trông thấy bấp bênh lo lửng. Trời trua nắng nhu hun đốt, mắt nhìn lên lóe sao. Thế mà bóng nguời nọ vẫn ngồi xếp bằng an tọa, tịnh nhiên. Ông ngồi nhu thế đa mấy năm trời? Guong kiên nhẫn của ông thật đáng phục ! Tôi vì bận việc ở Bến Tre, đến xế chiều mới xuống phà trở sang tỉnh Mỹ Tho. Ông Đạo Dừa vẫn ngồi trên ngọn dừa noi cồn đất nọ. Ngọn gió chiều thổi lộng lòng sông rộng.
Cây dừa trông từ xa thấy chao
đảo. Thế nhung ông đạo vẫn ngồi bằng an, tâm tu vắng lặng vào cõi hu vô nào? Hay ông đang nghiền ngẫm một thế cờ hay để giải thoát cho đất nuớc, cho con nguời ? Bên kia bờ tỉnh lỵ Mỹ Tho đang sáng choang ánh đen phồn hoa, lại có tiếng ca nhạc từ đai phát thanh nào đó phát ra âm điệu xa vời quyến ru, mê ly. Nhu tất cả giục giã con nguời đừng hoài phí tuổi xuân, cứ quyện hồn vào những hoan lạc, say sua ... Tôi bất giác nguớc nhìn hình bóng ông Đạo Dừa ngồi noi hoang tịch nọ. Cái bóng dáng gầy còm của nguời trí thức ngậm câm tiếng nói ấy lại có một sức mạnh huyền vi rọi xuống luong tâm con nguời. Cảnh giác nguời đời đừng mê bả béo mồi thom mà quên hờn mất nuớc ! Sau đó, tôi bị kẹt ! Mãi lâu sau tôi mới lại có dịp về miệt Tiền Giang.
Thỉnh thoảng tôi gặp trên
đuờng những nguời đan ông có, đan bà có, già có, trẻ có, mặc quần áo bằng vải màu vàng hoặc màu già, áo thì là áo bà ba gài nút ở giữa hay là vạt miễng, có nguời để tóc dài chít khăn màu vàng. Những nguời ấy ăn nói lễ phép, từ tốn và thân thiện. Tôi hỏi ra mới biết đấy là đệ tử của ông Đạo Dừa. Ông Đạo chủ truong hòa đồng tôn giáo. Ông thờ các bậc sáng thế. Phật Thích Ca ông cung trọng, Chúa Ki Tô ông cung kính, cả đến Lão Tử ông cung theo, Khổng Tử ông cung học... Tất cả các vị có lòng từ bi, bác ái, yêu thuong nhân loại, xả thân vì chúng sanh, ông đều phụng thờ. Đó là tình thuong yêu phải học tập, phải noi theo.
Đệ
tử của ông rải rác khắp noi. Họ hành đạo và truyền đạo với lòng tin vững chắc, dù phải gặp rất nhiều khó khăn, cả những hiểm nguy. Vì trong cái thế giới nhiễu nhuong, còn lắm nguời nhắm mắt chạy theo thế lực kim tiền, thì trái tim thuong yêu của nguời thiện luong dù mở rộng mấy cung ít có nguời cảm thông. Rồi sau đó, tôi lại gặp một số đệ tử của ông Đạo Dừa trong cảnh nhà tù ! Hỏi đến Thầy họ, Thầy họ chắc cung bị cầm giữ đâu đó. Họ vẫn không rời chiếc áo bà ba vạc miễng của họ. Sau lung áo, họ vẽ hai chữ Tu Tù thật lớn. Họ lặng thinh, không nói gì. Ai muốn hiểu sao hiểu. Có thể bảo là vì tu nên mới bị tù. Có thể có nghia ở tù vẫn cứ tu. Lại có nghia lấy việc ở tù làm công quả học thành đạo. Theo họ, họ bảo tu cho đất nuớc hòa bình, con nguời thuong yêu con nguời hon. Chỉ có tình thuong yêu mới khai trừ họa chiến tranh. Chỉ có tình thuong yêu, mới san sớt đồng đều, mới thông cảm nhau, không cần đấu tranh giai cấp ! Tôi hỏi nguời đệ tử của ông Đạo Dừa: - Nghe nói Thầy anh muốn làm nguời hòa giải ? - Phải. Cậu Hai yêu nuớc thuong dân, không nỡ nhìn triệu triệu thanh niên ở hai phía bị nuớng thiêu trong nạn nồi da xáo thịt. Chiến tranh đa hon ba muoi năm, dân chúng điêu linh, xã hội tàn hoại, đất nuớc nghèo khổ lắm rồi, sao nguời ta lại không chịu ngung tay ? - Thấy anh tin là hai bên có thể ngồi lại với nhau? - Cậu Hai tin ai cung có lòng yêu nuớc thật sự. Lòng yêu nuớc đứng trên quyền lợi của bè cánh, đảng phái.
- Và
Thầy anh tin "bác Hồ" sẽ từ bỏ đảng cộng sản? Hay đặt quyền lợi của đảng, của Nga Sô, của Trung cộng ra ngoài để cứu nuớc cứu dân ? - Nếu ông Hồ yêu nuớc, ông phải làm nhu vậy ! Tôi khẽ thở dài: - Thầy anh chủ truong tốt, nhung tình hình chính trị phức tạp lắm, lại thêm lòng dạ tham lam của con nguời, tham vọng của quốc tế... Không nhu việc Thầy anh nuôi con mèo chung với con chuột một lồng...
- Thú vật còn biết dung nhau, con nguời lại không thể sao? Việc nuớc nhà mình
đa đến lúc mình phải tính với nhau, không cần đến anh Mỹ, anh Nga, anh Tàu chen vào nếu họ không có thiện chí giúp đỡ !
- Tôi sợ Thầy anh ôm mãi cái không tuởng ấy. Giá mà thành
đuợc nhu thế, nguời dân Việt nào lại không thích ? Về sau, tôi lại nghe tin ông Đạo Dừa trở về Cồn Phụng, tức là cái cồn đất ông trèo lên ngồi trên cây dừa mấy muoi năm về truớc. Khi ấy cồn đa có đông dân cu tụ tập. Nhà ở khang trang. Dân tình dễ sống. Có văn hóa. Có tình nguời. Có trật tự. Có cả mấy nguời Mỹ tu ở đấy. Ai trông thấy tuớng đi lênh khênh của họ trong bộ quần áo bà ba màu vàng may rộng khổ mà vẫn thấy túm bó, với đôi bàn chân đi đất rón rén của họ, đều phải che miệng cuời. Nhung là cái cuời đầy thiện cảm, thân ái. Họ gặp ai cung chắp tay cúi đầu, nói trọ trẹ :
- Chào ông !... Chào bà !... Chào anh !... Chào chị !... Mạnh giỏi ! Noi Cồn Phụng còn treo một biểu ngữ to Bất Chiến Tự Nhiên Thành.
Đó là một câu sấm xua từ mấy trăm năm, mà nguời ta cho là trong bài sấm Trạng Trình, tiên đoán về hậu vận nuớc nhà. Nhung không ai hiểu câu sấm ấy ứng vào thời kỳ nào? Sao không đánh nhau mà thành? Và cái thành ấy có lợi cho phe nào? Tôi thầm nghi ông Đạo Dừa đua lên câu biểu ngữ để kêu gọi ngung chiến. Noi bến cồn có đậu một chiếc tàu sắt mà ông Đạo Dừa cho trang trí theo mỹ thuật Việt Nam và đặt tên là thuyền Bát Nhã.
Trên con thuyền rộng lớn ấy, noi phía truớc, ông bầy ra nhiều hàng ghế sắt cho du khách ngồi. Nhiều phái
đoàn ngoại quốc đến phỏng vấn ông, thu băng, quay phim. Ông ngồi noi chiếc ghế đặt phía truớc, có hai đệ tử đứng hai bên. Chính hai đệ tử nọ trả lời những câu hỏi của khách, thỉnh thoảng ông mới biên vào giấy cho họ phát biểu thêm những chi tiết. Tôi đến nhằm lúc hết giờ phỏng vấn, nhung cung đuợc đệ tử của ông nói về chánh kiến của đạo. Ông nhận ra tôi, chỉ mỉm cuời. Nụ cuời hiền hòa và thân thiết. Ông vẫn không ngớt tay lẫy những hột bắp, để sau đó tự ông nấu lấy ăn. Truớc kia ông chỉ uống nuớc dừa.
Dạo sau này, vì làm việc nhiều, vì
đệ tử khuyên lon, ông mới ăn thêm buổi ngọ (buổi trua) bằng bắp nấu. Tôi trông thấy ông gầy ốm quá, thân hình nhỏ thó, đôi tay khẳng khiu, mặt thỏn nhu trẻ nít, song đôi mắt tinh anh sáng rực khác thuờng. Các phóng viên truyền hình ngoại quốc không ngớt tỏ vẻ kinh ngạc và thán phục truớc một ông già ốm tong teo nhu cây sậy mà lại có một mãnh lực chịu đựng kiên cuờng. Tự ông làm ra thức ăn cho ông, tuy rằng đệ tử của ông rất đông. Nếu ông để cho họ phục dịch, chắc họ sung suớng lắm. Nhung ông chủ truong có làm mới có ăn, ông phải tự tay làm lấy thức ăn cho ông. Nếu ông bị rủi ro nằm bệnh ngày nào, ngày đó ông nhịn đói. Không ai khuyên lon, năn nỉ ông đuợc một miếng nào. Tôi trông thấy những việc ông làm, lòng voi bớt đi những thành kiến thắc mắc về ông. Ông thật sự thể hiện tình thuong yêu to lớn. Ông xót xa đau đớn khi thấy chiến tranh kéo dài, dân tộc điêu linh tang tóc, đất nuớc kiệt quệ tài nguyên, lẽ ra có thể làm dân giàu, nuớc mạnh! Nhung giữa khi đôi bên say chiến, nhất quyết một đuợc một thua, tiếng gọi hòa bình của ông chỉ là tiếng gào khản trong sa mạc! Rồi đây, Cồn Phụng của ông, noi ông tạo đuợc một xã hội kiểu mẫu nho nhỏ ấy có đuợc yên? Thân phận của ông và bầy đệ tử rồi sẽ nổi trôi, chìm ngụp thế nào trong cảnh biến loạn tang thuong của đất nuớc ?
======================================================
Đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, cái ngày uất hận của nguời Việt tự do ! Cộng sản đa thôn tính đuợc miền Nam Việt Nam, và chỉ qua một thời gian ngắn đa làm cho toàn quốc đói rách và sa đọa hon bao giờ hết ! Tôi lại gặp ông Đạo Dừa trong ngục thất Cần Tho. Đầu tiên, tôi trông thấy ông, cung nhu tôi, bị liệt kê vào thành phần tối nguy hiểm và bị biệt giam. Tức là nhốt trong co-nét, thùng sắt to tuớng đựng đồ viện trợ của Mỹ hồi xua. Mỗi nguời một co-nét. Nằm ngồi, ăn uống, ỉa đái -- xin lỗi độc giả -- cung tại chỗ. Cửa co-nét đóng lại, mình một mình trong tối bung, tro trọi và... thối bung ! Không trông thấy ánh sáng mặt trời, mặt trăng. Không biết ngày tháng, thời khắc. Thỉnh thoảng mới đuợc chúng mở cửa co-nét dọn dẹp vệ sinh. Ôi mừng oi là mừng. Mừng trông thấy đuợc ánh sáng. Trông thấy những vật cử động sao lạ mắt quá chừng ! Mới biết rằng mình còn sống ở nhân gian ! Bọn cai tù, bọn cán bộ, đối xử rất tàn nhẫn. Chúng ngoài miệng nói khoan hồng mà lòng thâm nhu rắn độc. Vô cớ cung chửi rủa hạ nhục. Chúng nhu thể rửa hờn giai cấp bằng trút lên đầu kẻ sa co, thất thế duới tay chúng. Chúng oán ghét ông Đạo Dừa vô cùng. Chỉ có ổng thản nhiên và coi thuờng chúng. Chúng càng đọa đầy ông bao nhiêu, ông càng quyết liệt và quật cuờng bấy nhiêu. Quyết không chịu thua chúng. Và lắm lần hành hạ ông mãi không xong, chúng phải chịu thua ông.
Ông phản
đối chúng bằng cách gõ cái ca uống nuớc vào cửa co-nét... xèng xèng... xèng xèng... có khi cả ngày không ngớt tiếng... Tên lính gác bực mình quát hỏi : - Làm gì om sòm thế ? Giờ này khuya rồi, làm thế ai ngủ đuợc ? Tiếng nói chậm rãi và rắn rỏi của ông Đạo Dừa đua ra sau cửa co-nét:
- Cậu oi, tôi thuong cậu lắm...
- Tôi chả cần ông thuong !
- Có ai ng
ăn trở đuợc tình thuong ? Cậu không cần tôi thuong là quyền cậu. Còn tôi thuong cậu là quyền tôi. Tôi thuong cậu chỉ là một kẻ tay sai. Nhu thiên lôi, lịnh trên bảo đánh đâu là phải làm vậy thôi. Thuong cậu chiến đấu mấy năm trời, vào sanh ra tử biết bao lần, rốt cuộc cung chỉ là anh lính gác, thuong cậu chức vụ bé nhỏ quá, không làm sao giải quyết nổi chuyện của tôi ...
- Nhung ông muốn gì ?
- Thuong cậu quá ! Cậu không giải quyết nổi, hỏi làm gì. Cậu kêu nguời lớn hon cậu lại cho tôi nói chuyện.
- Giờ này mấy
đồng chí cán bộ ngủ cả rồi.
- Tôi thuong cậu quá ! Nhung khỏi cần nói chuyện với cậu. Ông
Đạo Dừa lại gõ lanh canh... lanh canh... Gõ nhịp đều nhu tiếng mõ hồi một. Mấy nguời bạn tù gần đấy giật mình thức giấc, thì thầm bảo nhau :
- Cậu Hai lại tranh
đấu nữa rồi Bọn quản giáo, cán bộ rồi đây khổ sở với cậu không ít ! Những nguời bị "học tập cải tạo" bất đắt di ấy tuy phải làm lụng cực nhọc ban ngày, ban đem cần giấc ngủ cho lại sức, song không phiền hà khi phải thức giấc vì tiếng khua lon của ông Đạo Dừa. Trái lại, họ rất thích cảnh ông Đạo Dừa chống báng lại bọn hung tàn giết nguời không gớm tay ấy.
Chỉ có ông
Đạo Dừa mới dám làm, mới không biết sợ, không khuất phục truớc uy vu. Ông gõ lon gọi mãi cho đến khi tên lính canh phải đi gọi tên cán bộ cai tù đến. Tên này quát tháo lên :
- Ông muốn gì ? Giọng nói của ông
Đạo Dừa từ trong co-nét đua ra, mềm mỏng, ngọt ngào :
- Tôi thuong chú cán bộ quá. Thuong chú
đang ngủ ngon giấc mà bị dựng dậy vì tôi. Nhung đanh phải gọi chú nửa đem, nửa hôm nhu thế này là vì tôi bị... bỏ đói ! Bọn quản giáo, thuờng ngày hay sừng sộ, mắng chửi phạm nhân. Với ai dầu già lão, bạc pho tóc trắng, chúng cung gọi là anh, tức là tử tế lắm rồi. Song đặc biệt chúng lại gọi ông Đạo Dừa là ông. Tên cán bộ bực tức bảo :
- Ai bỏ
đói ông ?
- Không bỏ
đói tôi, sao không cho tôi uống nuớc dừa ? Tên cán bộ mở cửa co-nét, chỉ tay về ổ bánh mì và lon sữa :
- Không có nuớc dừa nhung có bánh tây và sữa
đây thôi !
- Tôi không
ăn những thứ đó. Tôi chỉ uống nuớc dừa. Ông trả lời rất quả quyết. Tên cán bộ cầm ổ bánh mì lên xem có bị cắn mất miếng nào hay chăng ? Lại bung lon sữa xem xét tỉ mỉ. Hắn nghi ông Đạo Dừa giả bộ không ăn, nhung kỳ thật đa nhấp nháp chút ít rồi giả bộ làm khó. Nhung ổ bánh mì vẫn y nguyên, cả lon sữa cung vẫn còn đầy. Mùi bánh và mùi sữa đua vào mui hắn, thom ngon đến nỗi hắn phải nuốt nuớc bọt đến đánh ực một cái trong cổ họng. Hắn ăn no đầy đủ thế mà thấy ổ bánh và sữa ngọt bùi, béo bổ phải thèm rỏ dãi, thế mà lão già ốm nhom kia lại có gan cóc tía, đa đói rã ruột, vẫn chẳng thèm rớ tới. Gã dằn ổ bánh mì và lon sữa xuống nền sắt co-nét, sầm nét mặt bảo :
- Ngon bổ thế này mà ông chê. Chả có thứ khác
đâu ! Ông Đạo Dừa vẫn ngọt ngào :
- Tôi thuong chú cán bộ ! Chú nhỏ chức quá, không giải quyết
đuợc vấn đề của tôi. Thuong đa làm mất giấc ngủ của chú. Thôi chú về ngủ lại đi. Để tôi gọi cấp trên của chú. Tôi thuong chú ít quyền quá !... Và rồi ông lại gõ lanh canh... lanh canh... Gõ đến sáng vẫn không dứt tiếng. Tên truởng trại phải đến gặp ông :
- Ông
đoi hỏi chuyện ngoài luật lệ của nhà tù.
- Mấy chú bỗng dung giam cầm tôi, giam cầm hàng ngàn nguời vô tội, có theo luật lệ nào không ?
- Mấy nguời có nợ máu với nhân dân. Còn ông là tay sai của CIA.
- Chú có biết CIA là thế nào mà mở miệng ra là buộc tội cho mọi nguời. Ai làm sở Mỹ là CIA ? Tiếp xúc với nguời Mỹ là CIA ? Biết tiếng
Ăng-lê cung là CIA ? Học thức một chút cung CIA. Chỉ có bần cố nông mới không là CIA ? Thế hồi Việt Minh còn ở chiến khu Việt Bắc, có Mỹ trợ lực cho cung là CIA ? Bác Hồ lúc ấy cung CIA ?
- Này ông
đừng nói bậy mà khốn !... Cứ nói đến việc ông kêu đói. Tại ông chê thức ăn đặc biệt của nhà tù cho ông dùng....
- Ê, không phải à.
Thức ăn đó Tín hữu của tôi gởi cho. Tôi thuong chú Truởng trại nói sai. Cố tình bóp méo sự thật. Tín hữu của tôi sợ tôi bị bỏ đói chết nên mới gởi vào cho dừa nuớc, bánh mì, sữa ... Tôi không ăn bánh mì sữa, chỉ muốn nuớc dừa thôi. Tôi thuong Truởng trại không giải quyết nổi việc này, thì tôi gọi cấp Đảng ủy của quản giáo vậy! Và ông lại gõ lanh canh... lanh canh.... Bọn cai tù nghiến răng căm tức lắm mà không làm gì đặng ông.
Chúng không muốn ông bị chết
đói để khỏi bị mang tiếng. Nhung ông Đạo Dừa cung biết nhu vậy, vẫn kiên trì mà sống. Nhu thể thi gan luôn cả đến cái chết. Truởng trại và bọn quản giáo phải họp khẩn cấp.
Dừa trái thì có sẵn do
đệ tử của ông Đạo Dừa gởi vào, nhung ai chặt cho ông uống? Lu răng đen mã tấu chặt đầu nguời thì sành, nhung chặt quả dừa đâu có biết ! Chúng đâu dám phát dao cho ông. Nhỡ ông lấy dao rạch bụng tự tử thì sao ? Bàn cãi mãi, chúng mới nẩy ý kiến tìm trong số tù gốc nguời Bến Tre ra chặt dừa cho ông.
Chúng gọi anh NVA ra, bảo
đem dừa đến cho ông uống. Anh này ngo ngác, bảo :
- Tôi có biết chặt dừa
đâu ?
- Anh là dân Bến Tre mà không biết chặt dừa u ?
- Tôi chèo
đo. Có vuờn dừa đâu mà biết chặt. Có anh TVT tình nguyện ra. Anh này truớc có bán dừa, biết cách thức. Anh chỉ cần dựng đứng trái dừa, bổ ba nhát dao, chặt xéo noi núm dừa thành tam giác, bật tung núm dừa ra, không một giọt nuớc sóng sánh ra ngoài. Anh bung quả dừa đến bên ông Đạo. Tuy anh không phải là đệ tử, anh cung cung kính bảo nhỏ:
- Cậu Hai uống
đi để mà sống.
- Cám on em. Tụi này bạo phát, bạo tàn. Qua sẽ không sống
đến ngày đó. Qua xấu hổ cho mình. Mới bị tù đầy vài bận thôi mà tôi tuởng rằng hãnh diện lắm.
Tù Pháp thuộc tôi có ở.
Tù Nhật Bổn tôi cung
đa nếm mùi.
Rồi lại tù Việt Minh vào m
ăn 1945, lại còn hai năm vuớng mắc trong nhà tù của chế độ truớc vì chống nạn độc tài tham nhung nữa !
Nay lại vào khám Cần Tho, bị liệt vào thành phần biệt giam nguy hiểm, biết chừng nào
đuợc ra? So với các bậc cách mạng xả thân tranh đấu thời truớc, tôi nào có ăn nhằm gì ? Trừ lúc ở tù Việt cộng những năm ấy ra, cảnh ngồi tù Nhật Bổn là đáng nhớ nhất.
N
ăm ấy 1942, tôi bị Hiến binh Nhật bắt giam ở "Chambre de Commerce" ở bến sông Sài gòn, sau này là Thuợng Nghị Viện của chế độ truớc. Vì tội rải truyền đon chống thực dân, cả Pháp lẫn Nhật, mà bọn Hiến binh nghi tôi là gián điệp Trùng Khánh.
Chúng giam vào phòng Thuong Mại ấy, hai bên là chỗ giam nguời có song gỗ chắn truớc mặt, chừa một lối
đi ở giữa.
Mỗi sáng, 7 giờ, tụi Nhật cho chúng tôi
đem thùng vệ sinh ra đổ xong lại bung vào căn phòng giam hẹp của mình. Chúng bắt ngồi xếp bằng, thẳng lung lên, tay để noi đầu gối, không đuợc nhúc nhích.
Sáng ngồi tới 12 giờ trua,
đuợc nghỉ ngoi com nuớc. Com thì đuợc phát một chén gạo Thái Lan dẻo nhu nếp, có nêm tí muối.
Chiều 2 giờ ngồi
đến 6 giờ mới đuợc nghỉ ngoi, com nuớc nhu khi trua. Tối lại phải ngồi từ 7 giờ đến 9 giờ mới có quyền nằm xuống. Khi ngồi, phải ngồi yên nhu pho tuợng.
Nếu mỏi mệt khom lung, nghiêng quẹo nguời, hay lệch
đầu qua bên là bị một côn gỗ gõ đánh cốp trên đầu nhu bị sét đánh, tá hỏa tam tinh! Đó là thằng đội Trâu, thân hình trùng trục nhu con trâu nuớc, đầu vấn khăn lông trắng, duới bẹn thắt cái khố, đi qua lại noi khoảng đuờng giữa, vai vác cây gậy gỗ tròn và nặng.
Nó thuờng
đập chẩy máu đầu tội nhân. Đấy là chỉ trừng phạt so sài về tội ngồi không thẳng thắn thôi.
Còn khi bọn Nhật tra khảo
để lấy lời cung khai thì thật kinh khủng rởn cả tóc gáy. Cứ hai thằng Nhật thân hình nhu hộ pháp quần một phạm nhân; vật, ném, tung, hứng... nạn nhân của chúng nhu quả bóng rổ ! Thuờng thì có máu đổ, nạn nhân chết giấc năm ba phen mới tạm đuợc buông tha cho về khám.
Khi ấy tôi còn trẻ, háo
động, làm sao ngồi yên tinh nhu thế từ giờ này sang giờ khác đuợc. Nên cung đa nếm mùi côn gỗ bao nhiêu phen. Một hôm tôi trông thấy có một con gián bò ở kẹt song gỗ. Tôi mừng nhu bắt đuợc vàng. Có đuợc một sự sống động duới mắt. Trông nó chạy tới chạy lui, cung đỡ buồn trong cảnh hoang luong, tịch mịch. Dầu rằng khít bên đó cung có nhiều bạn đồng cảnh, nhiều pho tuợng sống ! Tôi khi ấy chua biết trầm tinh, nhẫn nhục của nguời luyện công tinh tọa. Dẫu có nén lắm, lòng vẫn xôn xao không định. Đến nay, trông thấy ông Đạo Dừa nhẫn nại, trầm tinh và xem thuờng bạo tàn, vu lực của chúng, tôi mới thấy đó làm guong cho mình. Quyết không ủy mị, buồn rầu, khổ đau, rên rỉ duới bạo tàn. Ông Đạo Dừa bị xịt nuớc uớt loi ngoi, nằm im trong vung nuớc lênh láng, da thâm tím lại. Nhung một lát sau ông lại lồm cồm bò dậy. Lại ngồi xếp bằng ngay ngắn, ngẩng cao đầu. Trông thấy hình dáng gầy gò, ốm nhom của ông, da bọc tro xuong nhu cái xác uớp khô mà đôi mắt vẫn linh động, vẫn ảnh hiện tình nhân đạo, vị tha bao la ...
Ông thuờng chống
đối bọn Việt cộng :
- Các anh mà cách mạng cái gì ? Cách mạng gì không biết thuong dân, yêu nuớc, cam làm tay sai ngoại bang. Cách mạng gì mà giam cầm hàng triệu nguời vô tội ? Làm hằng triệu nguời tán gia bại sản, tan nát gia
đinh ? Làm cho sáu muoi triệu đồng bào phải rách ruới đói nghèo, không trông thấy ánh sáng hy vọng nào, một tuong lai tốt đẹp nào.
Thiên
đuờng hứa hẹn của cộng sản các anh là hố thẳm muôn đời chôn vùi dân tộc ! Bọn chúng giam nhốt ông vào chuồng chó. Đó là một noi nhỏ hẹp bên vòng rào, có mái thiếc che thấp, có giây chì gai bao quanh. Truớc kia noi đó nhốt chó nên có danh từ chuồng chó. Ban ngày nắng rọi xuống mái thiếc nung nóng nhu lò lửa. Đem đem về, gió khuya lạnh buốt nhu cắt da. Đến chó ở đấy còn chịu không nổi huống chi con nguời.
Nhung ông
Đạo Dừa vẫn bền bỉ chịu đựng. Mềm dẻo nhu cây sậy giữa phong ba. Dầu cho cuồng phong, nghịch khí đến đâu, cây sậy tạm thời phải cong, phải ngả nghiêng, oằn oại truớc bạo lực đan áp hung tàn, nhung không đổ gẫy ! Bọn Cộng sản chỉ muốn ông Đạo Dừa khuất phục chúng, thốt ra lời hứa hẹn với chúng không tranh đấu nữa, không chống đối nữa.
Chúng chẳng những buông tha ông, còn cho ông những on huệ
đặc biệt, hậu hi hon nguời. Xua kia, Pháp không mua nổi ông, Nhật không dụ dỗ ông nổi, Việt cộng nào đáng gì để ông nghe theo !
Cuối n
ăm đó tôi bị chuyển trại. Khi đi ngang qua chỗ ông ngồi, tôi khẽ cúi đầu nhu chuyển lời nói qua tâm tuởng với ông:
- Cậu Hai ráng guợng sống... Ông mỉm cuời nhân hậu. Nụ cuời ngậm ngùi vinh biệt! Mấy n
ăm sau, tôi đuợc trả tự do. Không tội gì, mà mất tự do rồi đuợc trả ! Và sau ba chuyến vuợt biên cam go, tôi thoát ra đuợc noi vùng trời tự do.
Nhờ vẫn
đeo đuổi chí huớng phục quốc, tôi lê một giò qua nhiều noi Âu, Mỹ, cả Á Châu. Khi đến địa phuong nào có trồng cây dừa, tôi bất giác nhìn lên ngọn cây, liên tuởng đến ông Đạo Dừa. Hình bóng của nguời chiến si cách mạng Nguyễn Thành Nam hiện ra mờ ảo truớc mắt tôi. Gầy gò ốm yếu, tuởng chừng gió thổi cung bay nhu ông, ngờ đâu lại có lòng sắt đá kinh nguời ! Tôi nghe nhu văng vẳng bên tai những lời nhỏ nhẹ của ông:
- Tôi thuong mấy chú lắm, mấy chú Việt Cộng oi. Mấy chú ngu dại lắm. Mấy chú không biết bạo tàn, bạo diệt ! Chỉ có nhân nghia mới truờng tồn !
N
ăm 1988, tôi gặp một nguời bạn mới vuợt biên sang, bảo rằng ông Đạo Dừa đa tịch ! Tôi bỗng nhiên cay xè mắt, đôi giòng lệ tiếc thuong chan hòa ... Cộng sản Việt Nam phạm rất nhiều lỗi lầm đối với Quốc gia, Dân tộc, trong đó có sự giết hại nhà chí si hiếm có Nguyễn Thành Nam.
Ông
Đạo Dừa Nguyễn Thành Nam là nguời trí thức cuối cùng đa hạ mình xuống tin tuởng vào thiện chí của Việt Cộng, dẫu sao cung có lòng xúc động truớc cảnh huynh đệ tuong tàn... Nhung ông đa mang mối thất vọng đấy xuống tuyền đai ... * Đến hôm nay, trong cộng đồng nguời Việt hải ngoại, có một thiểu số trí thức tho ngây cụ hoặc hoạt đầu, đang toan luồn lung, cụp gối hòa hợp, hòa giải với Cộng Sản Việt Nam bá quyền và ngoan cố. Các vị ấy có biết chăng đang vô tình nối giáo cho giặc ? Cùng a tòng vào tội phản dân, hại nuớc ? Xin hãy xem guong chiến đấu can cuờng của ông Đạo Dừa Nguyễn Thành Nam và vô số chiến si cách mạng đa bị Việt cộng hãm hại chết, để làm đai soi lại luong tâm mình ! Kẻ hèn này, cùng đồng bào trong và ngoài nuớc, rất mong đuợc vậy lắm thay !
 
Hoàng Ngọc Giao

Bruxelles 18-7-90 2003-10-25

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét