Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Ơi Thượng Đế

Tôi ở bên này, trông ngóng Quê Hương
Quê Hương tang thương muôn ngàn tuyệt vọng
Đâu một lối đi ?
Đâu nẻo trở về ?
Chập chùng ngàn khơi bên kia bạc trắng
Trĩu áng mây đen
Vạt nắng lạc loài

Chiều trông biển Thái trùng dương mù thẳm
Em ở bên nhà còn nắng ấm không
Nghe xót xa lòng, môi trầm muối mặn
Vọng ngóng chờ nhau nối một nhịp cầu

Đường trần bể dâu
Tìm đâu một hướng
Mẹ đã già nua
Sức yếu hơi tàn

Tôi đã thấy

Tôi đã thấy những bàn tay gầy yếu
Của em thơ và của những cụ già
Ngón run run vạch mái lá thò ra
Xin trợ giúp những phần quà mì gói

Tôi chứng kiến người mẹ mang bầu bụng đói
Lặp cặp lạnh run trong câu hỏi vô thần
Tôi đã làm những gì có thể làm để chia sẻ với người dân
Tình hải ngoại mối ân cần xa vạn dặm.

Lũ tràn về miền Trung
Gây đau thương lắm
Lũ hoành hành
Lũ ngập cả trời quê

THƯỢNG ĐỈNH ĐỐNG Á

Ê bét họp xong đến ê si a
Thằng Tàu ỷ mạnh muốn làm cha
Thằng Mỹ nhảy vào vì quyền lợi
Hai thằng muốn hốt của người ta
Khéo trò du dây thằng nhược tiểu
Đứt dây mi sẽ té chết bà
Đồ ngu chẳng nhớ ông cha dạy
Dù trông dù đục cũng ao nhà

Vũ Văn

XUẤT GIA

Này con!
Sau này khi nào con chuyển tâm tu hành
Con phải hiểu cặn kẽ lời ta dạy
Cạo râu tóc khoác áo cà sa
Không phải từ đây ta với đời cách biệt
Không phải từ đây ta là "kẻ tu hành"
Không phải từ đây ta khác với người
không phải từ đây ta hay hơn người đời
Không phải người đời có thể hay hơn ta
Không phải từ đây ta sống với câu kinh tiếng kệ
Không phải từ đây ta gắn liền với tiếng mõ hồi chuông
Không phải từ đây ta làm lại cuộc đời
Không phải từ đây ta sống với mái chùa êm ả
Không phải từ đây ta sống với núi rừng thanh vắng
Không phải từ đây ta hãnh diện với đời
Cũng không phải từ đây ta lấn cấn với đời
Không phải từ đây ta mặc cảm với đời
Không phải từ đây ta trắng tay hay thành Tiên thành Phật.

Chợ Trời

Mười bốn tay to giửa chợ trời

... Chào hàng rau thịt cá tôm tươi

Chưa tàn phiên chợ người chợt thấy

Bên trong lút nhút lũ bọ đòi

Vốn ngu như lợn mà làm phách

Nên bị nhân gian chế nhạo đời

Phiên chợ hôm nay thua sạch vốn

Ngày may ắc hoá kiếp tôi đòi

HƯỚNG VỀ THÁI HÀ

Triệu nến tâm linh thắp nguyện cầu,
Thái-Hà Thánh-địa, khổ chìm sâu.
Giáo-Dân thảm khốc lời ai oán,
Lạy CHÚA! Con chiên khỏi ngục sầu.

Một bày mãnh thú hét nghênh ngang,
Cướp Giáo-Đường , gây lệ đổ hàng.
Thống thiết hờn vang rền Tổ-Quốc,
Gia-nô , vong-bản, qủy lan tràn . . .

Hỡi ! Người dân VIỆT sống tha hương,
Mạnh tiếng diệt tan phản bội phường.
Lên án tập đoàn gian, bán NƯỚC
Không còn Cộng-sản, họa tai ương.

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Một chân về chôn bạn

Tao một cẳng ôm mầy chôn lần nữa
giữa đất thù nơi mầy chết banh thây
An Lộc còn đây mà tao mất mầy
mất bè bạn cùng một thời xương máu

tây bắc Bình Long tụi mình hứng pháo
52 dàn ngang mình chận phía Đồng Long
cây cỏ tan hoang máu chảy ngập đồng
vừa đánh giặc vừa chuyền bi-đông rượu

mầy chết - chết khi trời vừa hửng sáng
gom xác mầy chỉ một nắm trong tay
mầy chết - không có lấy tấm thẻ bài
tao đứt ruột gói mầy bằng áo trận

rồi tao đi những Bình Ba ,Bình Giã
Long Khánh, Bình Tuy, từ xa tới gần
trở lại Chơn Thành tao bỏ một chân
và tàn lụn sau cái ngày tan trận

Hoa tím buồn

Qua An Lộc nhắc thời lửa đạn

Ngàn xác chết nằm đây chung nấm mộ
bên bìa rừng lác đác đám mả hoang
chiều An Lộc còn chút mặt trời tàn
soi trên vách tường rêu in dấu đạn

đất đá vẫn y nguyên màu máu đỏ
cây cỏ còn vương cái chết banh thây
chuông nhà thờ nghe như tiếng pháo bầy
rót xuống, nhắc một thời bom đạn ấy

ôi ! An Lộc mùa hè xương máu dậy
vạn anh hùng trên chiến địa buông gươm
An Lộc trùng vây, chằng chịt chiến trường
hồn tử sĩ dật dờ kêu bốn hướng

Trên đồi Gió

Lủi thủi ta về thăm đồi Gió
thăm máu xương người thấm nơi đây
đồi im lìm - còi cọc cỏ cây
tiếng lá khua như hồn oan dậy

chiến hào xưa vết thù còn đấy
đỉnh cao này áo trận ai phơi
gần bốn mươi năm sao còn đợi
hỡi nấm mồ hoang giữa lưng trời

ta lên đồi Gió rừng nức nở
nhắc chuyện căm hờn thuở binh đao
An lộc dưới chân vẫn nghẹn ngào
mùi chết chóc còn vương trên áo

đồi Gió trơ trơ trong ngày nắng
nắng lốm đốm vàng rớt xuống vai
như chiến bào năm cũ của ai
để An lộc ngàn năm nhớ mãi.