Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Thằng Bờm

Thằng Bờm có cái quạt mo
Quan tham xin đổi ô-tô Cam-rì
Bờm rằng chẳng thích Cam-rì
Đường xe kẹt cứng làm gì thoát ra?
Quan tham tiếp tục lân la
Hỏi Bờm xin đổi vi-la mặt tiền
Bờm rằng không lấy mặt tiền
Mai sau quy hoạch mặt tiền cũng bay
Nên Bờm đành phải xua tay…
Quan tham đề nghị đổi ngay chức quyền
Bờm rằng chẳng thích chức quyền
Tham ô, hối lộ đi liền nhà giam
Bờm liền nói thẳng: “Hổng tham”
Quan tham nóng mặt: “Mày tham cái gì?”
Thằng Bờm chỉ biết cười khì:
“Cái tâm, cái đức có thì đổi ngay”
Quan tham đành phải… bó tay
Tìm đâu tâm, đức những ngày làm quan?

(Vô danh)

Việt Nam

Việt Nam hai tiếng tự hào
Anh em, chiến sĩ, đồng bào ta ơi
Đứng lên giữ lấy biển trời
Hoàng Sa là đảo của người Việt Nam
Phản đối cái lũ tham lam
Âm mưu chiếm lấy nước Nam của mình
Đấu tranh, vận động, biểu tình
Công nhân, viên chức, học sinh một lòng
Việt Nam ta tồn hay vong
Đều nhờ đoàn kết một lòng của dân
Đừng lo cho cái bản thân
Mà lo cho nước là cần thiết hơn.
Việt Nam một dải giang sơn
Đang chờ các bạn trả ơn lúc này
con rồng cháu lạc hôm nay
Quyết tâm làm được điều này mới thôi
Biển, trời tổ quốc ta ơi.
Việt Nam hai tiếng ngàn đời còn vang.
(thơ sưu tầm)

Trường ca LÒNG DÂN LÀ NGỌN TRIỀU DÂN TỘC

LTS: Nhân dịp Đồng Bào và Tuổi Trẻ Việt Nam Quốc Nội đang vùng dậy biểu tình chống lại chế độ CS và hiểm họa xâm lấn của Trung Cộng, chúng tôi hân hạnh đăng lại bài Trường Ca này của chiến sĩ Võ Đại Tôn (bút hiệu Hoàng Phong Linh) đã được chấm Giải Nhất trong cuộc thi Thơ-Văn Ái Quốc (Hải Ngoại và Quốc Nội) với chủ đề “Toàn Dân Vùng Dậy lật đổ chế độ CSVN, phá sập lăng Hồ Chí Minh, hồi sinh Dân Tộc trong Tự Do, Dân Chủ và Tự Chủ, do Diễn Đàn Quốc Tế Phong Trào Dân Chủ cho Việt Nam ở Toronto, Canada tổ chức (25.8.2002). Ban Giám Khảo gồm có: Giáo Sư Nguyễn Cao Hách, Học Giả Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, Thi Sĩ Hà Thượng Nhân, Thi Sĩ Tô Thùy Yên, Nhạc Sĩ Lê Mộng Nguyên (Paris). Cũng theo kết quả đã được công bố, một bài thơ khác của Linh Mục Phan Văn Lợi, từ quốc nội gửi ra, đã được chấm Giải Nhì).


Đất này Ta làm Chủ
Nước này Ta là Dân.
Trải qua bao kiếp phong trần
Đất Thiêng bồi thêm sức sống.
Từ thuở ban khai bình yên giấc mộng
Ngủ giữa trời mây
Mồ hôi đổ xuống cỏ cây
Không văn tự mà khơi dòng Lịch Sử.
Từ hang đá nơi rừng thiêng núi dữ
Tạo thành bộ lạc hoang sơ.
Đắp lũy xây bờ
Dựng nên thành quách.
Máu Rồng Tiên chuyển lưu huyết mạch
Mấy nghìn năm thách đố thời gian.
Chân trần trụi đạp núi băng ngàn
Khắc lên đá lời ca dao, cổ tích.
Một nửa lên non thét vang lời Hịch
Quyết bền gan giữ vững núi sông.
Một nửa ra khơi xẻ sóng xuôi dòng
Thân vùng vẫy mở thêm bờ cõi.
Lưng chống trời cao nắng rọi
Mặt nhìn đất thấp mưa tuôn.
Máu Hùng Vương chung một cội nguồn
Từng giọt thắm thành địa danh vàng ngọc.
Rừng Mê Linh hoa cài suối tóc
Lụa vàng bay phủ đất Phong Châu.
Đôi tay trần từng cọc gỗ cắm sâu
Sông cũng hát, lòng Đằng Giang mở hội.
Đêm trừ tịch bỗng Hà Hồi trống nổi
Tiếng cười ai chuyển dội khắp thành đô.
Từ Chí Linh dựng lại cơ đồ
Đắp xây thành lũy.
Một nghìn năm luyện rèn sĩ khí
Nung thép trong lòng
Nuốt lửa chờ mong
Ngày quật khởi, trời Bắc Phương khiếp sợ.
Tám mươi năm hoa kiên cường vẫn nở
Mẹ còng lưng nuôi kháng chiến lừng danh.
Trời Yên Bái đầu rụng tóc còn xanh
Vang tiếng thét vút lên ngàn tinh đẩu.
Cuốc xẻng vùng lên, quân thù bôn tẩu,
Hoa cỏ mừng reo, chói lọi một trời Nam.
Những con người lưng rách áo màu lam
Đi chân đất mà làm nên Lịch Sử!

Nụ Tầm Xuân

"Nụ Tầm Xuân nở hoa xanh biếc" (*)
Bậu theo chồng Qua tiếc ngẩn ngơ
Uổng công giăng lưới đặt lờ
Ai dè Bậu đã hững hờ sang sông

Mái hiên ngập rượu nồng pháo đỏ
Bậu đi rồi lòng nhớ dạ thương
Nếu xưa mình cứ tỏ tường
Chắc là Bậu cũng vấn vương tình nghèo

Hạt Tầm Xuân Qua gieo đầu ngỏ
Trời hừng đông chịu khó tưới cây
Mẹ già nương ở chốn này
Qua sang phụng dưỡng cho ai yên lòng

Nụ vừa trổ theo chồng thăm lại
Tay bồng con, tay hái Tầm Xuân
Bậu ơi! công khó người dưng
Qua xin một chút bâng khuâng nhớ người

(*) Ca dao


Chiêu Minh

Bác sĩ ... dzê

Một cô gái tuổi đôi mươi
Mặt mày xinh đẹp, dáng người thướt tha
Có lần đi khám y khoa
Gặp anh bác sĩ hào hoa vô cùng
Về nhà cô kể lung tung
Cha ơi anh ấy lạ lùng lắm thay
Nhìn con anh nói thế này:
‘Hôm nay anh gặp một ngày rất xui
Ống nghe anh đã quên rồi
Nên anh dùng tạm tai người nghe em’
Rồi anh nghe phổi nghe tim
Đôi mắt anh ấy lim dim mơ màng
Tai anh áp sát dịu dàng
Rà lên rà xuống nhẹ nhàng đó cha
Mà anh khám kỹ lắm nha
Chỉ nghe tim phổi mất ba giờ liền

Bố nhìn con gái dịu hiền
Trong lòng rất đỗi muộn phiền nói ngay:
"Thằng cha này xỏ lá thay
Nhưng mà con cũng còn may quá trời
Nó chỉ quên ống nghe thôi
Chứ quên ống chích tiêu đời con luôn".

Sơn Tinh, Thủy Tinh

Chuyện rằng ở nước Văn Lang
Có cô công chúa là nàng Mỵ Nương
Nhan sắc cũng chỉ thường thường
Nhưng mà nổi tiếng tỏ tường ăn chơi.
Thời gian thấm thoát dần trôi
Vua cần có rể nối ngôi trị vì
Bèn cho quảng cáo ti vi:
“Công chúa đương tuổi xuân thì rất xinh
Ai người quân tử say tình
Đẹp trai, thành đạt, thông minh, lắm tiền
Mau mau ứng thí rể hiền
Giang san một nửa có liền về tay”.
Tin loan ra mới một ngày
Bao trang tuấn kiệt về ngay kinh thành
Cùng nhau ra sức đua tranh
Những mong đến lúc được giành con vua
(Thấy bao nam tử bị lừa
Mỵ Nương thích chí: “Cho chừa thói ngu”).

Bao ngày sát hạch binh thư
Hai chàng trúng tuyển đúng như ý nàng
Phong lưu, đẹp mã, lắm vàng
Lại thêm hài hước, đàng hoàng, thông minh.
Một chàng tên gọi Sơn Tinh
Đến từ đỉnh núi thần linh trị vì
Chàng này chém gió như gì
Bia Hà Nội uống rất chi tưng bừng.
Ga lăng, lãng mạn vô cùng
Làm cho con gái vua Hùng ngất ngây:
“Cha ơi con thích chàng này
Cha cho bày tiệc cưới ngay bây giờ,
Sự đời lắm chuyện bất ngờ
Nhỡ chàng đổi ý phớt lờ con sao?”.
Sơn Tinh kính cẩn cúi chào
Buông lời tán tỉnh ngọt ngào dễ thương:
“Ơ kìa công chúa Mỵ Nương
Ta đây đâu phải là phường Sở Khanh
Nhưng ta cũng muốn cưới nhanh
Bởi vì rất muốn mau giành ngôi vua”.

Công an mạng

Sanh tử Lộn đê hèn một bọn
Bây hù ai bây doạ nạt được ai
Tội cho bây cũng vì kế si...nh nhai
Đành hoá kiếp làm thân trâu ngựa
Bán linh hồn đời nô lệ thàm chưa
Bây tung ra bao nhiêu hack cũng thừa
Vẩn còn đó trơ trơ làn dân báo
Lòng vị tha khuyên bây nên tỉnh táo
Buôn đồ đao thì hậu kiếp mới lai sinh.


Vu Van

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Những vần thơ gửi Bác

Trách ai sinh thứ họ Hồ
Để cho cả nước như đồ vất đi
Trời sinh ra thứ họ Hồ
Giang san đất nước thành đồ vứt đi
Nếu đời không có Sinh Cung
Dân đâu phải họa Hồ Khùng... chí Minh
Mải mê Bác chỉ làm tình
Bước chân trải khắp... thân hình chị em
*
Bác khiêm tốn nhất trần gian
Nếu không cứ hỏi Trần Dân Tiên gàn
Không tin thì hỏi T. Lan
"Vừa đi vừa kể" chuyện gần chuyện xa
Cuộc đời cách mạng Bác Hồ
Nâng bi cụ Mác, bưng bô cụ Mào
Bác Hồ thuở nhỏ bồi Tây
Đến già Bác lại đu giây Nga Tàu.
Hẩu lớ! Đồng chí Phạm-văn-
Đồng lòng cùng bác bán phăng cõi bờ
Bác Hồ thuở nhỏ chăn trâu
Lớn lên chơi dại bị Tầu bắt giam
Bác Hồ khoe bác có kinh-
Nghiệm trong sử-sách có mình bác thôi!
*
Bác Hồ là lão già dê
Năm thê, bảy thiếp, ra bề... trai tân
Sự nghiệp "Kách mệnh" trong quần
Chúng con... lớn... giữa hai chân Bác Hồ
Chị em nằm dưới ngợi khen
"Việt Nam đẹp nhất có tên... cu Hồ"
Ngoài quần chúng ngỡ là ma-
Cô đi dắt mối hóa ra Bác Hồ
Bác Hồ có một con cu
Đứa nào động đến đi tù mọt gông
Bác đi công tác Ban Mê-
Thuột xong một cái lại về hang ngay
Thú-vui của bác tầm thường
Thích nhìn sơn-nữ trần truồng tắm suôi
Vào thăm lăng Bác âm u
Các chị bộ-đội ngả mu ra chào!
Vào trong hang Bác âm u
Chị em phụ nữ dở mũ ra chào!
*
Bác Hồ có một con chim
Bác nhờ chị Định đi tìm cái lông.
Nỗi băn khoăn mãi chất chồng
"Lông đen, chim đỏ... rõ dòng Chí Minh"
Chị Định khen bác khiêm tồn,
Bác Hồ cảm động rờ... chị Đinh
Mỗi khi buồn-bực trong lòng
Bác kêu chị Định chổng mông bác nhìn!
Mỗi khi muốn hút thuốc ngon
Bác kêu chị Định giở nòn chị ra.
*
Chị Bình đón Bác dưới mưa
Chị thấy Bác ướt bèn đưa cái nòn!
Bác Hồ làm sổng con chim
Chị Bình hộc tốc đưa chim của mình
Nửa đêm trăn-trở nửa đêm
Bác lần ra cửa mò chim chị Bình
Chị Bình với lại chị Đinh
Hai chị đều khoái bác Hình Chí Mô
*
Bác Hồ đại trí, đại hiền
Chơi Minh Khai chán, gán liền cho Phong
Minh Khai phận gái chữ tòng
Bác Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì
Nếu Minh Khai chẳng chết đi
Sái ba, sái bốn ắt thì Duẩn, Tôn
Chơi cho thủng trống long bồng
Sái năm, sái sáu... hết chồng thì thôi
*
Máy bay bom thả ù ù
Bác đút đầu bác vào mu chị Sàu!
Ở trong địa-đạo âm-u
Bác mò mẫm kiếm cái mu chị Sàu
Thấy chị Sáu đứng ngờ ngờ
Giữa trưa nắng cực... bác rờ cái cây!
Vừa chui ra khỏi địa đào
Bác Hồ liền giúp chị Sàu mặc quân
*
Tin thua như sét đánh ngang
Làm Bác chết cứng, lúc đang cởi quần
Hôm qua còn sống sờ-sờ
Mà nay Bác đã cứng đơ cái mình
Núi non, sông nước hữu tình
Từ đâu bác... bất thình lình... cứng đơ?
Bỗng nghe một tiếng xọet ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang... từ trần
Bỗng đâu một tiếng xoẹt gần
Bác Hồ đang sống... từ trần... chuyển sang
Tin nghe như sét đánh ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần!
Tin nghe như sét đánh gần
Bác Hồ đang sống từ trần chuyển sang!
Bác Hồ nằm giữa hòm kinh-
Nguyệt soi chẳng thấy tức mình chùi ra
Bác hồ sinh phải ngày thiêng
Mà sao con bác đứa điên đứa khùng
Bác hồ chết phải ngày trùng
Cho nên cháu bác thằng khùng thằng điên.
*
Cả đời Bác sống đảo điên
Việt Nam đểu nhất có tên... Bác Hồ.
Ngàn đời oán hận còn vương
Cụ Hồ "lộng kiếng" muôn phương vui vầy.

Vâng, cái đất nước này bây giờ là của các ông!

Thôi,
Thì đấy!
Đất nước này các ông muốn làm gì thì làm
Dù trên trời, dưới đất
Các ông cứ tha hồ mà qui hoạch
Các ông cứ xây lâu đài, biệt thự
Hết cái này đến cái khác
Theo ý các ông
Cho con cái các ông
Chúng tôi không thiết gì nữa
Cũng từ đây
Các ông cũng đừng này nọ:
“Của chúng tôi…, do chúng tôi…, và vì chúng tôi…“
(Hay gì gì đó nữa)
Các ông cứ thẳng thắn
Vì nhau đi
Cứ tự bầu bán
Tự chia chác
Tự lãnh đạo nhau đi
Chúng tôi không nói gì thêm nữa
Cái đất nước này coi như là ao, là vườn thuộc về các ông
Các ông cứ việc cho thuê
Cho mượn
Hay cho ai luôn
Chúng tôi không ý kiến ý cò gì nữa cả
Các ông cũng chẳng cần bắt bớ, quăng chụp chúng tôi nữa
Chúng tôi biết mình không có quyền gì cả
Không có quyền nghĩ
Không có quyền nói
Cũng không có quyền thể hiện điều gì
Dù là tình yêu quê hương
Thì chúng tôi cũng chẳng tự phát nữa
Cũng chẳng cần phải mắt trước mắt sau tụ tâp để làm gì nữa
(Biết các ông dị ứng dùng chữ biểu tình nên tôi cố tránh)
Chỉ xin các ông hãy để cho chúng tôi được yên
Đừng hướng dẫn
Đừng định hướng chúng tôi đi đâu nữa cả
Lòng vòng…
Rồi lại lòng vòng
Chúng tôi chóng mặt lắm rồi!
Một lúc nào đó
Các ông cũng đừng hứng chí
(Hay hứng tình)
Chính sách này kia
Rồi chèo
Rồi kéo
Rồi dụ dỗ (là vinh dự)
Hoặc o ép chúng tôi cầm súng bước lên đầu chiến tuyến
Để làm gì?
Và cho ai?
Chúng tôi không mê muội, không tình nguyện nữa đâu!
Cái đất nước này coi như là của các ông
Chẳng còn là của chúng tôi nữa
Vậy các ông tự lo mà giữ, mà bảo vệ cho mình đi chứ
Chúng tôi chẳng có gì gọi là có, để mà giữ cả
Cũng chẳng còn gì gọi là còn, để mà mất cả
Chúng tôi cũng đâu phải là quân hầu quân tước gì của các ông
Bảo sao nghe nấy
Nói gì làm vậy…
Thì đấy!
Chúng tôi tự nguyện xin chào thua các ông!
Chúng tôi muốn im!
Chúng tôi bây giờ chỉ muốn được ngồi im!
Mặc kệ các ông muốn làm gì thì làm, với đất nước này!
Vâng, thì cái đất nước này bây giờ là của các ông!
Trình Phụng Nguyên

ĐẤT NƯỚC LÂM NGUY

Ai mà nở quên được tình non nước !
Quên gia tài của Tiên-tổ truyền trao.
Biết bao nhiêu là xương máu công lao,
Từng tấc đất nối liền nhau da thịt.

Nay, đất nước lâm vào vòng mù mịt
Phần địa đầu giới tuyến lấn vào sâu!
Hoàng Trường Sa mai mốt sẽ về đâu?
Khi Hán cộng đầy mưu thâm, kế độc.

Tàu lợi dụng bọn ươn hèn bán nước,
Vì lợi quyền đâu biết tới an dân.
Hơn phần tư thế kỷ sống lầm than,
Thân trâu ngựa từ sau ngày "thống nhất".

Hởi bạn trẻ, đâu Tinh-thần Bất-khuất!
Đâu phi-thường, đâu hiển-hách ngàn xưa?
Đuổi xâm lăng để giữ vững sơn hà,
Nào Mông, Mãn từng tung hoành phương Bắc!

Đâu (Trần) Bình Trọng? Ông đã từng quắc mắt!
Khi giặc thù đem danh vọng dâng cho:
Lên làm vua, có được cả cơ đồ
Ông dõng dạc trả lời như sét đánh:

"Thà rằng làm quỷ nước Nam, chứ không làm vương đất Bắc. Ta bị bắt thì có một chết mà thôi, còn can gì mà phải hỏi lơi thôi!"

Vĩnh Nhất-Tâm 7/7/11