Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Mười bốn năm sau

Ký sự - Bút Xuân TRẦN ÐÌNH NGỌC

LTS - Truyện có thực này tiếp theo truyện ngắn “Trốn Chạy”, tác giả là Nhà Văn Trần Đình Ngọc. Nhân vật chính là cụ Lê văn Tường đã trốn thoát nanh vuốt Cộng Sản hai lần. Lần đầu vào năm 1957 từ tỉnh Thanh Hoá vào  miền Nam Việt Nam sau khi người cha của cụ bị đem ra đấu tố, phẫn uất mổ bụng chết. Lần sau vào ngày 30-4-1975 từ Sàigòn đến đảo Guam và sang Hoa kỳ.
 
         Người ta nói “Quả đất tròn” cũng không phải là vô lý. Trong phần kết luận truyện “Trốn Chạy”, một truyện vô cùng thương tâm và có thực, tôi viết rằng, do sự khuyến khích của Ban Quản trị trại, để có chỗ đón tiếp những đồng bào Việt Nam tị nạn Cộng sản mới đến, chúng tôi đã bay từ Subic Bay vào Guam, sau khi ở đó khoảng hơn một tháng từ đầu tháng 5-1975. Tôi với cụ Tường cùng đi một chuyến bay DC10 và lại ở cùng biêu-đinh tại Orote Point. Sau đó, tôi đi đảo Wake kiếm gia đình bị thất lạc, còn cụ đi Camp Pendleton - California và từ đó, tôi không còn gặp cụ nữa.  

Phúc duyên gặp gỡ

Viết tặng các thân hữu  của SL

Có những mến thương nẩy mầm ướm nụ
Có những cảm tình trổ nhụy chồi xanh
Chỉ chờ một ngày hội đủ duyên lành
Sẽ khai mở thành thân tình quí mến!

Xin hãy để cho Tình Thương đổ bến
Vì giòng đời vui ít khổ đau nhiều!
Kiếp con người có sống được bao nhiêu
Trăm năm tuổi mấy ai mà sống đủ?

Gốc Thiện Tâm mà trời cao đã phú
Hãy vun bồi cho trổ nụ  đơm hoa
Để xóa  tan đau khổ cõi Ta Bà
Người người được  thấm  nhuần tình thương mến!

Cám ơn người đã dừng chân ghé bến
Bến yêu thương, bến quí trọng , thân tình
Nếu ta cùng chung một kiếp nhân sinh
Thì ta hãy thương yêu  trong cuộc sống!

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Tuổi già đất khách

Huy Phương / Người Việt 24/01/2011

Trong chúng ta, đến tuổi xế chiều, nhiều người đang sống với con, còn vợ, còn chồng bên cạnh còn thấy buồn, nhưng nghĩ đến những vị cao niên, cô độc trong những căn nhà già thiếu sinh khí, nhiều khi không nghe một tiếng nhạc, không nghe một tiếng nói, một tiếng cười trẻ thơ, nỗi buồn ấy càng lớn biết bao !

Ông già cô độc : 27 năm tù, 25 năm xa xứ

Toà nhà màu hồng 11 tầng mang số 901 nằm ở góc đường First-Flower, thành phố Santa Ana, như những bao diêm xếp đều đặn, trông có vẻ thiếu sinh khí, buồn nản. Cũng như những chung cư dành cho người cao niên khác, trong những toà nhà này, vì sống đơn lẻ một mình, nhiều người đã qua đời mà không ai hay biết. Hầu hết chủ nhân những căn phòng trong cư xá là người Việt Nam, một ông hay bà đơn độc hơn là có đũa có đôi. Ðây là loại “nhà già” cho những người cao niên còn đủ sức khoẻ, không cần người hỗ trợ hay chăm sóc về y tế hằng ngày. Qua phòng khách, tôi thấy có 4 bà đều là dân Nam Mỹ, đang ngồi móc hoặc đan len với nhau.

Hồ Chí Minh và Bộ Chính Trị Đảng Việt Cộng đáng bị treo cổ vì tội ác diệt chủng

Hải ngoại ngày 28 tháng 6, 2009

Xin kính chào tất cả
các bạn hiện diện hôm nay.

Đề tài của chúng ta hôm nay là nói về nhân vật lịch sử Hồ chí minh.
Đề tài này, thực sự mà nói, nhiều người nắm vững rồi. Nhưng tôi
muốn thêm vào những chi tiết cho sáng tỏ.

Tôi xin khởi đầu từ năm 1911, khi mà lúc bấy giờ Hồ chí minh tên là Nguyễn tất Thành, rời Việt Nam, làm bồi tàu, để đi sang bên Pháp. Việc đầu tiên Hồ chí minh làm là xin vào học trường thuộc địa Pháp, École Coloniale, trường đó đào tạo những người sau này về cai trị lại nước thuộc địa. Việc này chứng tỏ Hồ chí minh không hề có mục đích to lớn là cứu nước, như vẫn được tuyên truyền. Vì đã cứu nước thì không bao giờ xin vào học cái trường thuộc địa để sau này trở về làm quan.

Tiểu sử Linh mục Trương Bửu Diệp


Thưa quý bạn, Bạc Liêu là một tỉnh nhỏ ở vùng đồng bằng sông Cửu Long nhưng có nhiều chuyện nổi tiếng, như về lúa gạo, về muối, về nhãn, về... Công tử Bạc Liêu (1900-1973) trong thời Pháp thuộc, về vụ án Đồng Nọc Nạn của những năm 1928-1930, và về ngôi nhà thờ họ Tắc Sậy với sự linh ứng của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, mà gần đây cả trong nước lẫn ngoài nước ai cũng biết.
 
Tôi không phải là người Công giáo, hơn nữa lại là một giáo viên (ngày trước gọi là giáo sư trung học) có đầu óc khoa học và ưa chuộng thực tế hơn là những sự tin tưởng mang tính siêu hình. Tôi đã từng dạy học tại Bạc Liêu suốt 6 năm trời (1965-1971) và học trò của tôi tại các huyện Vĩnh Lợi, Vĩnh Châu, Phước Long, Giá Rai v.v... đông lắm, chúng tôi thường xuống dưới đó chơi. Tôi rất quen thuộc với cái huyện (ngày trước gọi là quận) Giá Rai có ngôi nhà thờ nhỏ tí Tắc Sậy lợp tôn, nằm bên cạnh lộ sau khi đi qua ngôi chợ cũng nhỏ như vậy của thị trấn Hộ Phòng - thị trấn của huyện Giá Rai - khoảng một cây số.

Dũng mất hay còn

Vi Anh

Thủ Tướng Dũng, một Việt Cộng mất hay còn trong cuộc “hợp đồng tác chiến” do CS Bắc Việt cầm đầu đang diễn ra trong Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN lần thứ 6, một hội nghị tổ chức sớm hơn định kỳ và dài hơn theo thông lệ.

Mới đọc câu chủ đề, ắt không khỏi có người thắc mắc, ủa sao kỳ lạ vậy. CS ở Bắc thời Chiến tranh VN Mỹ gọi là CS Bắc Việt, và CS ở Nam, Mỹ gọi là Việt Cộng cũng là, đều là CS Việt Nam, thì hà cớ gì lại tấn công nhau. Nhưng chịu khó nhìn lại lịch sử của CS ở Việt Nam, địa phương tính đóng vai trò không nhỏ. Thời hoạt động bí mật, nếu có Bắc kỳ, Trung kỳ Cộng sản Đảng thì cũng có Nam kỳ CS Đảng. Thời cướp được chánh quyền cả nước, sau 30 tháng 4 năm 1975, CS Bắc Việt bóp mũi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam là con đẻ do họ tạo ra – một cách không thương tiếc.

Giận Dữ

Bác Sĩ Nguyễn Ý Đức
 
 
Trong một dịp hàn huyên, Mục sư Phan Thanh Bình bên San Diego có chia xẻ như sau về sự Giận Dữ.

Giận dữ là bản tính tự nhiên của con người. Giận là một trong những thất tình: Mừng, giận, buồn, sợ, yêu, ghét, muốn.

Giận thì buồn phiền, hờn dỗi cho những người yếu thế. Giận thì quát tháo, chửi rủa, đập phá, đánh nhau đôi khi giết nhau cho những người ở thế mạnh.

Người xưa đã chia giận làm hai loại: Giận huyết khí và giận nghĩa lý. “Huyết khí chi nộ bất năng hữu. Nghĩa lý chi nộ, bất năng vô”. Cái giận nóng tính không nên có. Cái giận nghĩa lý, chẳng nên không.

Vùng lên, dân tộc tôi ơi !


 bi Ãu tình ch Ñng Trung C Ùng
(Gởi đảng viên các cấp, sinh viên học sinh và toàn thể đồng bào Việt Nam mọi giới trước họa mất nước cho Tàu cộng)
 

Tây Nguyên, đất nước của ta
Sao ai xẻ thịt cắt da thế này  !
Ai đưa Tàu đến nơi đây
Đóng đô, lập ấp, đốn cây, phá rừng ?
Lưỡi dao đâm lút triền lưng !
Quặng nhôm hay máu không ngừng tuôn ra ...

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ chịu số phận bi đát không?

Liệu giới lãnh đạo chóp bu của Bắc Kinh có thể phải chịu chung số phận với giới lãnh đạo Liên Xô cũ hay không? Có lẽ.
Bản thông cáo vào hôm thứ Sáu vừa qua cho biết Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sẽ triệu tập Đại hội Đảng thứ 18 vào ngày 8 tháng 11 đã mang lại sự nhẹ nhõm tâm tư cho những ai lo lắng rằng những tai tiếng chính trị và cuộc tranh chấp quyền lực ở chóp bu của Chính phủ Trung Quốc đã phá hỏng cuộc chuyển giao quyền lãnh đạo, cứ mười năm mới diễn ra một lần. Cuối cùng, giới lãnh đạo chóp bu của Đảng có vẻ đã thỏa thuận với nhau là phải làm gì với cựu Bí thư Trùng Khánh thất sủng Bạc Hy Lai (có khả năng đi tù) và đã nhất trí về việc đưa ai vào Chính trị bộ và ban thường vụ nhiều quyền uy hơn.

Giải pháp và biện pháp nào đối với tệ trạng vu khống xuyên tạc, chụp mũ trong các cộng đồng người Việt Quốc gia tại hải ngoại?

“Chúng ta đừng sợ, hãy nói lên sự thật và làm theo sự thật.Vì sự thật sẽ giải thoát chúng ta”
Thiện Ý
 
 I/- TỆ TRẠNG VU KHỐNG, XUYÊN TẠC, CHỤP MŨ TRONG CÁC CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA TẠI HẢI NGOẠI
   
         Ai cũng biết tệ trạng “Chụp mũ cối” ở hải ngoại, do một số ít kẻ mà đa phần là những kẻ tự nhận là người Việt quốc gia chống cộng chụp lên đầu những người anh em chiến hữu chống cộng của mình do bất đồng về quan điểm và phương sách chống cộng, hay dùng sự bất đồng này làm vỏ bọc chính nghĩa để giải quyết mâu thuẫn hận thù cá nhân, từ lâu đã là căn bệnh mãn tính.